[ĐHC] Tổng kết phần 1


 

 tumblr_mao949RqAR1qaydkno1_500

 

 

TỔNG KẾT NHÂN VẬT

[Phần 1]: Sợi dây tơ

 

 

*Các nhân vật lịch sử:

 

Ở đây isis chỉ nêu ra những những nhân vật đóng vai trò quan trọng trong việc phát triển tình tiết ở phần 1 của Độc huyền cầm, có thể bỏ sót một vài người được nhắc đến trong những cuộc đối thoại của các nhân vật. Thông tin liên quan đến các nhân vật dễ dàng tìm thấy trên wiki, trong các tài liệu lịch sử phổ thông.

 

  1. Lê Tư Thành (Lê Hạo) tức Lê Thánh Tông, Thánh Tông Thuần Hoàng đế: Con trai thứ tư của Lê Thái Tông Lê Nguyên Long với bà Tiệp dư Ngô Thị Ngọc Dao. Có hai tước phong thân vương là Bình Nguyên vương (dưới thời Lê Nhân Tông) và Gia vương (dưới thời Thiên Hưng đế Lê Nghi Dân)

 

  1. Nguyễn Hải Triều (Nguyễn Thị Huyên/Ngọc Huyên/Tiểu Kiều) tức Trường Lạc Thánh Từ hoàng thái hậu, Huy Gia thái hoàng thái hậu: “Hải Triều” là tên isis đặt cho nhân vật lịch sử có thật là Nguyễn Thị Huyên, con gái Trinh Quốc công Nguyễn Đức Trung, vợ của Lê Thánh Tông, mẹ đẻ của Lê Hiến Tông Lê Tranh.

Xoay quanh thân phận bà hoàng Trường Lạc nổi lên nghi vấn lịch sử lớn nhất chính là việc phải chăng bà là con gái của đại văn thần Nguyễn Trãi. Cụ thể câu chuyện về người phụ nữ này như thế nào, những giả thuyết lịch sử isis đưa ra đã được trình bày một phần nào đó ở phần 1 và sẽ tiếp tục triển khai trong phần 2 và khúc vĩ thanh Trăm năm… Mong mọi người sẽ đủ kiên nhẫn để dõi theo cuộc đời khá nhiều biến động của cô gái này.

Về cái tên Hải Triều, câu chuyện về nó xin để khi nào isis kết thúc Độc huyền cầm sẽ chia sẻ. Ở đây, mình chỉ muốn nói Hải Triều cũng chính là tên tự (tên chữ) của làng Hới – quê bà Lễ nghi học sĩ Nguyễn Thị Lộ.

 

  1. Phùng thị (Phùng Thị Mai Loan): người vợ thứ hai của Nguyễn Trãi, mẹ đẻ của Nguyễn Hải Triều. Bà xuất thân là một đào hát. Nền tảng âm nhạc mà Hải Triều có được đều từ bà. Trên khía cạnh lịch sử, Nguyễn Trãi có người vợ thứ hai họ Phùng nhưng không ai biết tên đầy đủ của bà là gì. Trong những giả thuyết cho rằng Trường Lạc Hoàng thái hậu là con gái Nguyễn Trãi cũng không chỉ rõ bà hoàng này là con người vợ nào của cụ Ức Trai. Những chi tiết liên quan đến xuất thân và việc Phùng thị sinh ra bà hoàng Trường Lạc trong Độc huyền cầm đều là hư cấu.

Nói đến cụ Nguyễn Trãi, người ta thường nói đến sự nghiệp, đức độ của cụ, nói đến mối nhân duyên giữa cụ và bà Nguyễn Thị Lộ. Trong Độc huyền cầm, isis muốn thử nhìn nhận mối quan hệ đó, hai nhân vật đó cùng huyết án Lệ Chi Viên dưới một góc độ khác hẹp hơn – góc độ của Mai Loan, với một chút gì đó rất cá nhân, rất riêng tư của một người không được yêu nhiều như những gì bà đã trao đi, đã mong đợi được nhận lại. Đó là một người phụ nữ si tình, một người mà đến bản thân isis cũng không biết dùng chính xác từ gì để miêu tả. Chỉ biết tính cách cố chấp đến mức nhiều khi lệch lạc của Hải Triều chịu ảnh hưởng rất lớn từ người mẹ này.

Về cái chết của người phụ nữ này, hiểu bà mất vì bạo bệnh đột ngột cũng được, hiểu là bà tự tử cũng được, không cần phải quá rõ ràng.

 

  1. Nguyễn Trãi hiệu Ức Trai: cha ruột của Nguyễn Hải Triều, từng giữ chức Nhập nội hành khiển kiêm Hàn lâm viện thừa chỉ.

 

  1. Lễ nghi học sĩ Nguyễn Thị Lộ

 

  1. Lương Thế Vinh, tự Cảnh Nghị

 

  1. Lê Thái Tông Lê Nguyên Long (Thái Tông Văn hoàng đế) – vị vua thứ 2 của nhà Lê Sơ: Con thứ của Lê Lợi, cha đẻ của Lê Nghi Dân, Lê Bang Cơ, Lê Khắc Xương và Lê Tư Thành.

 

  1. Tiệp dư Ngô Thị Ngọc Dao sau là Quang Thục Hoàng thái hậu: Con gái của Thái bảo Ngô Từ và bà Đinh thị. Bà là mẹ đẻ của Lê Tư Thành.

 

  1. Dương Thị Bí (Dương thị, Dương chiêu nghi): Mẹ đẻ của Lạng Sơn vương Lê Nghi Dân. Xuất thân bình dân.

 

  1. Tuyên Từ Hoàng thái hậu Nguyễn Thị Anh (Nguyễn Thần phi rồi Nguyễn Thái hậu): Mẹ đẻ của Lê Nhân Tông Lê Bang Cơ, có liên quan đến huyết án Lệ Chi Viên và một vài việc xử tội chết công thần trong thời gian bà buông rèm nhiếp chính. Bà có xuất thân bình dân.

 

  1. Lê Nghi Dân: Con trai trưởng của Lê Thái Tông.

 

  1. Lê Khắc Xương: Con trai thứ hai của Lê Thái Tông. Mẹ là Bùi Quí Nhân – con gái văn thần Bùi Cầm Hổ. Có hai tước phong thân vương: Tân Bình vương (dưới thời Lê Nhân Tông) và Cung vương (dưới thời Thiên Hưng đế Lê Nghi Dân đến thời Lê Thánh Tông).

 

  1. Lê Nhân Tông Lê Bang Cơ (Nhân Tông Tuyên hoàng đế) – vị vua thứ 3 của nhà Lê Sơ: Con trai thứ ba của Thái Tông.

Đây là một trong số 3 nhân vật isis yêu thích nhất trong phần 1. Lê Bang Cơ trong Độc huyền cầm như thế nào mọi người đều đã được đọc, đều có những cảm xúc, suy nghĩ riêng. Thông qua câu chuyện này, isis chỉ có một mong muốn nho nhỏ là mang đến hình ảnh của Lê Nhân Tông trong lịch sử. Người chấp chính thực sự trong khoảng thời gian rất ngắn, thành tựu công bằng mà đánh giá thì không nhiều. Nhưng dưới sự đọc, nghĩ ngợi (suy diễn) của isis, Lê Nhân Tông trong lịch sử có 3 điểm rất đáng để ghi nhớ:

–         Bối cảnh lúc người đăng cơ kế vị, những việc người làm với công thần.

–         Cách người đối xử với anh em ruột thịt

–         Việc người giao cho quan tu sử Phan Phu Tiên tiếp tục công việc chép sử, tiếp nối công việc của ngài Lê Văn Hưu.

Hy vọng cả ba điểm này đều đã được thể hiện một phần nào đó trong Độc huyền cầm.

 

  1. Đào Biểu: hoạn quan hầu hạ Lê Nhân Tông.

 

  1. Phùng Thục Giang

 

  1. Lương Dật, Tạ Thanh: hoạn quan thuộc về phe Nguyễn Thị Anh

 

  1. Nguyễn Xí, Đinh Liệt, Trịnh Khả: khai quốc công thần, đều vì liên quan đến vụ án Lệ Chi Viên cùng mẹ con Ngô Tiệp dư mà vướng vào rắc rối, thậm chí mất mạng.

 

  1. Trần Lăng, Lê Đắc Ninh, Phạm Đồn, Phan Bang

 

  1. Lê Lăng, Nguyễn Đức Trung, Lê Niệm…

 

  1. Nguyễn Sư Hồi: con trai trưởng của Nguyễn Xí

 

  1. Quận Ai vương Lê Tư Tề: con trai trưởng của Thái Tổ Cao hoàng đế Lê Lợi. Nhân vật chính trong ngoại truyện Quân cờ.

 

 

 

*Các nhân vật hư cấu

 

  1. Phu nhân Minh Nguyệt: vợ của Đình thượng hầu Đinh Liệt. Theo wiki, phu nhân Minh Nguyệt có thân phận như vậy. Nhưng sau khi isis tìm hiểu, đối chiếu qua vài tài liệu thì thấy trong lịch sử đúng là có một người phụ nữ tên Lương Minh Nguyệt, bà có công lớn trong kháng chiến chống giặc Minh trong trận ở thành Cổ Lộng, biết hát ả đào nhưng bà không phải vợ Đinh Liệt. Để phục vụ cho cốt truyện Độc huyền cầm nên isis đã hư cấu ra nhân vật này, phu nhân Minh Nguyệt của mình không đồng nhất với bà Lương Minh Nguyệt trong lịch sử.

 

  1. Giáo phường Khán Xuân: ông trùm Tuân, thầy Nguyễn, anh kép Thuận, con Lê, cô Phượng, cô Kim Oanh (Đại Kiều).

 

  1. Ở nhà quan lớn năm xưa Hải Triều từng sống: Tiểu thư Phạm Lam Ninh, chị Đào

 

  1. Ngự y Dương Đán và con gái thứ ba Dương Tô Mộc

 

  1. Ngô Quân, Ngô Ngọc Hồ

 

  1. Cung nữ Hạ Liên theo hầu Tuyên Từ hoàng thái hậu, cung nữ Thụy An theo hầu Ngô Tiệp dư, hoạn quan Đức Vượng theo hầu Lê Tư Thành.

 

  1. Lễ bộ thị lang Phan Tuấn Ngọc

 

  1. Nguyễn Kiệt: họ hàng bên nội của Hải Triều.

 

  1. Vương phi Lý Thị Kim Nga (Lý Thị Nam/chính phi Lý thị): Vợ của Quận Ai vương Lê Tư Tề, xuất hiện trong ngoại truyện Quân cờ.

 

 

*Đôi dòng lảm nhảm:

 

Cảm giác sau khi post xong chương 23 là… PHÊ. Một người vừa lười, vừa chậm chư isis cuối cùng cũng đã lết được nửa con đường mình định ra cho Độc huyền cầm. Dù thử thách to lớn, thử thách thực sự là [Phần 2] Sơn hà cẩm tú kia, nhưng giờ cứ ăn mừng đã.

 

Đầu tiên, mình muốn gửi lời cảm ơn sâu sắc, chân thành, thống thiết *khua tay múa chân vì bất lực ngôn từ* đến Totoro-chan, Vân Anh (aka Tử Lung) và người đẹp Băng Tâm Phù Cừ vì tất cả những giúp đỡ, tâm huyết các bạn bỏ ra vì mình, vì câu chuyện này. Cảm ơn Bí Ngô vì luôn cười hi hi và hô hô với mình. Cảm ơn chị Hiền, bạn Huỳnh Vũ và em Đặng Linh vì đã là những độc giả trung thành, cổ vũ và chấp nhận được một thùng chữ của isis mà không oán thán. Chúng ta sẽ tiếp tục vui chơi với nhau nữa, nhỉ?

 

Cảm ơn tất cả những ai đã, đang đọc Độc huyền cầm. Sự kiên nhẫn của mọi người khi cần cù ngụp lội, không chết ngất trong đống chữ, trong một mạch truyện siêu chậm rãi và chả có tí tình cảm lãng mạn nào làm mình thực sự vô cùng, vô cùng xúc động *chấm nước mắt*.

 

Tất cả những dòng in nghiêng trong Độc huyền cầm là tên tác phẩm, sách, phim… hay những câu, đoạn văn… không phải của isis.

 

 

Lịch sử là một chuỗi các sự kiện nối tiếp nhau. Có thể viết theo một khung có sẵn, tự buộc mình phải tuân thủ tối đa, phải cân nhắc, cẩn trọng trong từng tình tiết nhỏ sẽ khiến nhiều người cảm thấy khô cứng, hạn chế sáng tạo… Nhưng với isis, đó lại là một trải nghiệm thú vị. Bởi, trong một thế giới do mình tô vẽ từ đầu đến cuối, bạn muốn A thì sẽ là A, muốn B thì sẽ là B. Nhưng khi đặt mình vào một thế giới mọi thứ đã an bài, đấy là tự thử thách bản thân trong việc suy nghĩ, luận giải tất cả những điều đã xảy ra, buộc phải xảy ra đó. Các sự kiện nối tiếp nhau san sát, nhưng giữa những sự kiện ấy, người trong cuộc nghĩ gì, tại sao sự kiện này lại dẫn đến sự kiện kia… là những câu hỏi vô cùng thú vị. Khoảng trống giữa những điều đã diễn ra ấy là chỗ để cho cả nhà nghiên cứu lẫn người viết đặt bút vào.

Việc xử lý tài liệu, lý giải tài liệu ra sao là cách của từng người. Cái mình đưa ra ở đây chỉ là sự kiện, con người có thật đã được (ít nhất) một lần giải thích, nhận xét, sắp xếp từ góc nhìn mày mò sách vở + cảm xúc, sự hư cấu cá nhân. Khoa học cho phép tiếp cận phần lý trí, lý tính, cái logic của lịch sử, của đối tượng; còn văn chương cho phép tiếp cận phần cảm xúc với đủ vui buồn, hờn giận… của con người.

 

Những sự kiện có thật được sử dụng trong câu chuyện này có thể tìm thấy, kiểm tra lại trong Đại Việt sử ký toàn thư Đại Việt thông sử của Lê Quý Đôn. Riêng với chi tiết liên quan đến con trai út của Nguyễn Xí và việc ông giết Phạm Đồn, đây không phải là chi tiết hư cấu của isis. Mình căn cứ vào nội dung trong gia phả họ Nguyễn Cương quốc công được công bố trong bài tham luận “Người có công đầu trong việc tạo dựng vương triều Lê Thánh Tông” của GS. Nguyễn Đình Chú, Đại học sư phạm, in trong kỷ yếu hội thảo nghiên cứu khoa học kỷ niệm 500 năm ngày mất của Lê Thánh Tông, tổ chức tại trường ĐH KHXH và NV, ĐHQG Hà Nội (1997).

 

 

Những điều isis lựa chọn thể hiện trong giai đoạn 1442 – 1460, những đánh giá, những suy nghĩ, những cảm nhận… đều đã được nói hết trong 23 chương đầu tiên của Độc huyền cầm. Một cách cá nhân, sự yêu thích, quan tâm nhất của isis là dành cho 3 nhân vật: Lê Nhân Tông Lê Bang Cơ, Tuyên Từ Hoàng thái hậu Nguyễn Thị Anh và Phùng Thị Mai Loan.

 

Đó, mình chỉ muốn lảm nhảm bấy nhiêu thôi. Hẹn gặp lại ở phần 2 *vẫy tay*.

 

 

 

Thân ái và cảm ơn!

 

isis, Hà Nội, mưa, 28/07/2013

 

 

2 thoughts on “[ĐHC] Tổng kết phần 1

  1. buithanhtung38

    “Lảm nhảm” cùng tác giả,
    Thực sự cảm xúc bây giờ đúng là “phê” thật – đoc xong 23 chương (23 là con số đã “làm tròn” cho một số chương gồm 2,3 phần và 2 ngoại truyện), có quá nhiều thứ nhảy nhót, muốn tuôn ra từ não và tim… Nghiệt nỗi tớ không được như isis, chỉ sợ nếu để tuôn ra mà không biết điều hưowngs, sẽ trở thành một mớ lùng bùng nhùng mất. Thôi cứ để trong lòng vậy.
    Đọc truyện, vui có, buồn có, nằm trên giường lăn lộn cái đoạn “ù ù cạc cạc” có, uất đến cay mắt lúc Băng Cơ viên tịch cũng có. Luôn nghĩ truyện là cách để tác giả chạm vào lòng người, quả không sai.
    Quên chưa nói đến những giá trị văn hoá mang lại. Giờ có những thói quen “dễ gây khó chịu cho người khác” như đi đường là phải nhìn xem phố này mang tên ông nào. Phố Đinh Liệt, LTT, Nguyễn Xí, Tràng Thi ở đâu, như thế nào (nhắc đến Tràng Thi, giờ đi qua đó lúc nào cũng rùng mình ít nhiều). Còn cả thú nghe ca trù, quan họ, đàn bầu, xem rối nước, uống trà mạn, chè sen (vẫn chưa tìm được hàng ưng ý)… Cảm giác sống lại một thời rất xưa ngay giữa lòng hiện đại vậy.
    Nói đòng cảm cũng được, nói cao hứng, đua theo cũng không hẳn là hoàn toàn sai.
    Thêm hiểu, và thêm gắn bó với đất này. Cái này thì là chém đinh chặt sắt,
    P.S: ngày viết cái này, đi trên đường Hoàng Diệu, thấy toà nhà QH mới đẹp, nhưng sao thấy nó hiện đại, xa lạ, nằm giữa Lăng Bác và Hoàng Thành cứ anh ách. Chẳng hay ý kiến isis ntn, hay là tớ hoài dài quá cổ rồi (đoạn này đúng là lảm nhảm đúng cách) *nhe răng*

    Manzi, HN, 22/5/14 (bảo vệ xong nên cho mình tý chút tiêu dao tự tại)

    1. isis-chan Post author

      Có nhiều thứ không cần nói ra đâu, để trong lòng là được rồi :3. Những người có thể dành thời gian đọc ĐHC đều đã làm mình cảm thấy sung sướng lắm rồi ế. Nói như beta reader – chan của mình thì ĐHC có quá nhiều thứ, trong đó lượng chú thích dễ làm người ta… sợ. Với cả isis viết cái mình (tương đối) hiểu nên với những người không chuyên lắm về lịch sử, văn hóa blah blah có lẽ hơi khó khi tiếp xúc với nội dung truyện.

      Vụ đi đường nhìn tên phố thì bạn giống mình đó. Khi đang viết ĐHC, đi lên phố nhìn tên các cụ toàn tự toét miệng ra cười thôi, kiểu như giờ thì cháu biết các cụ là ai rồi nhớ. Lúc trước (tức là tính cả đến năm 2 ĐH), trừ Lê Thánh Tông, Lê Thái Tổ, Nguyễn Trãi và Lương Thế Vinh ra thì tất cả những nhân vật lịch sử còn lại của thời kì này mình đều ù ù cạc cạc. Mình vốn không quá quan tâm đến lịch sử nhà Lê Sơ😛

      Còn phố Tràng Thi… Thực ra chi tiết mình đề cập đến trong ĐHC về vụ xử trảm Nguyễn Trãi ở đây là bị ảnh hưởng của tác phẩm Vạn xuân của Yveline Frey. Cái này bị người đẹp của mình ý kiến mãi vì chi tiết đó chưa được kiểm chứng xem là dựa vào sử liệu hay chỉ đơn giản là sự lựa chọn cá nhân của Yveline thôi. Dù sao thì Tràng Thi (gọi chệch đi của trường thi) cũng là nơi thi cử mà😛 Về mặt logic mà nói thì chỗ đó không hợp để cắt đầu ai đó xuống. Còn pháp trường cũ của Thăng Long nếu mình nhớ không lầm thì ở mạn Cầu Giấy gì đó cơ.

      Mình vẫn nghĩ ở HN có tất cả những điều cũ và mới, căn bản là có tìm được ra nó, có duyên gặp nó hay không thôi :”>.

      Đã mò lên Manzi rồi cơ đấy ~

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s