[Độc huyền cầm] 1 – 22 (Phần 1)


Đặc biệt cảm ơn Băng Tâm Phù Cừ đã nghĩ giúp isis câu đề từ hay như vậy!

Chương 22: Gió Đông

 

 

.I.

 

 

Nào có phải đâu “đào hoa y cựu tiếu đông phong[1]”.

Thời Tam quốc bên Tàu,  Lưu Bị, Tôn Quyền nhờ cơn gió Đông mà chuyển từ thế phòng thủ sang tấn công, rồi giành chiến thắng trước Tào Tháo trong trận Xích Bích.

“Xích Bích Tôn Tào chiến
Yên hoả nhất phiến hải
Trường Giang đông phong khởi
Anh hùng vạn niên lưu”

-Băng Tâm Phù Cừ-

 

 22 (2)

stock nón quai thao: Can Tiểu Hy @ devianART

PS by isis

 

***

 

 

 

Lời đồn là những điều không tin được, hoặc chí ít là không nên tin hết.

 

Nhiều người nói Gia vương Lê Tư Thành tài hoa xuất chúng, thế mà những kẻ hầu hạ xung quanh chàng chưa lúc nào được chiêm ngưỡng bốn chữ ấy được thể hiện ra sao. Người ta thường nghĩ thế này: Những người xuất chúng sẽ chơi với người xuất chúng, sẽ rất quảng giao, thích đi đây đi đó. Nhưng từ khi Tư Thành đặt chân đến cung tiềm để, trừ gặp người của Hoàng đế, trừ một lần Cung vương đến đây nộ khí xung thiên, vài ba bận người cung nữ ở chùa Huy Văn đến thăm hỏi đôi câu rồi trở về, đám hạ nhân chưa từng thấy Gia vương qua lại với ai.

 

Hết Phạm Đồn lại đến Phan Bang nhắc đi nhắc lại với lũ lâu la rằng, Gia vương lắm mưu nhiều kế, nên lúc nào cũng phải tỉnh táo, để mắt đến từng cử chỉ nhỏ. Cung nữ, hoạn quan nhìn trái, nhìn phải, nhìn trên, nhìn dưới, nhìn suốt bao nhiêu là ngày cũng không nhìn ra cái người kia liệu có thể có quỷ kế gì. Có phải các vị đại nhân bên trên thần hồn át thần tính quá rồi hay không? Một người chỉ có niềm vui với đống sách vở chữ nho, với chó săn hung dữ và chim bồ câu thì có gì đáng để đề phòng? Phải, Gia vương Lê Tư Thành ngoài hững thú với chó dữ còn nuôi cả một đàn bồ câu.

 

Trong khoảng nắng nhàn nhạt giữa bầu trời quang đãng, chàng trai ấy hơi cúi đầu, trên gương mặt rõ ràng đang mỉm cười trìu mến khi nhìn những chú chim bồ câu trắng muốt với đôi chân hồng hồng xán lại gần. Người như thế cũng có lúc hy sinh con vật trung thành để làm những việc to tát hơn mà người có đầu óc nói dễ nghe là đơn giản, nói khó nghe là chậm chạp, ngốc nghếch như Thục Giang không hiểu được. Nhưng nàng biết, sự thảnh thơi, yêu thích tỏa ra từ Gia vương lúc này là thật, thật như cái khí thế lạnh lùng, ép người ngày hôm ấy.

 

-Sao còn đứng đấy? – Chàng ngẩng đầu, đáy mắt vẹn nguyên nụ cười, còn đôi tay mải vuốt ve con chim nhỏ.

 

Giật mình nhận ra bản thân từ nãy đứng ngây bên thềm, thiếu nữ vội cúi đầu cầm khay trà bánh lên. Gấu váy màu quan lục của Thục Giang vừa lướt tới, chim chóc đồng loạt bay tung, làm ra một trời đầy những đôi cánh trắng. Ngẩn người giữa những thanh âm ấy, nàng ngước đôi mắt đen láy theo những cánh chim chấp chới, nhìn những con bồ câu đậu trên cành cây nhòng cổ xuống nhìn lại mình.

 

-Tiểu thư xòe tay ra! – Tư Thành vừa buông tay, con chim nhỏ đã cất cánh bay lên, lượn một vòng tròn rồi đậu xuống bờ vai chàng. – Lúc trước, ta có mượn bỏng của tiểu thư để cho cá ăn. Ta nói sẽ trả lại đúng không?

 

Đôi mắt chớp chớp mấy cái còn chưa kịp hiểu sự tình thì lòng bàn tay đã chứa đầy những hạt thóc vàng. Trái tim chợt đập loạn khi người thanh niên kéo tay nàng ngồi xuống. Mùi trầm hương đốt khi đọc sách, mùi của những trang giấy cũ quyện vào nhau, nhẹ nhàng đưa tới dưới cánh mũi trong cơn gió xuân mơn trớn nhẹ nhàng, khiến đầu óc Thục Giang nhất thời ù ù cạc cạc. Nàng không dám nhìn quá lâu vào gương mặt vui vẻ kia, chỉ biết cúi đầu, xòe bàn tay cầm nắm thóc của mình ra. Cái mỏ của những con chim nhỏ thi nhau mổ xuống nhồn nhột. Cách chúng nhìn ngó hồi lâu rồi bạo dạn tiến lại, đậu lên vai khiến thiếu nữ bật cười.

 

-Lũ chim có vẻ rất thích cô. – Chàng tán thưởng – Sau này nếu ta bận, phiền tiểu thư cho chúng ăn giúp ta.

 

Từ sau bữa trưa hôm ấy, Tư Thành quay lại cách xưng hô cũ, xa cách và khách sáo. Thu nụ cười lại, nàng hơi cúi đầu, không hiểu sao lại cảm thấy mình là người có lỗi. Những chuyện đã qua, có điểm Thục Giang đã nghĩ thông, có điểm nàng đã chấp nhận được, có điều lại không biết phải mở miệng nói làm sao.

 

-Tiểu thư biết tại sao ta nuôi bồ câu không? – Chàng đột ngột hỏi.

 

Nhìn trước, nhìn sau rồi rẩy nốt nắm thóc trong tay xuống đất, Thục Giang ngước lên, lúng túng nhận ra tầm mắt mình đã ngang với tầm mắt của Tư Thành. Khẽ ho mấy tiếng, nàng nghe thấy mình thì thào:

 

-Ở đây tuy cung nữ, hoạn quan nói là kẻ hầu người hạ của người nhưng… hình như không đúng lắm. Thần nữ thấy điện hạ chẳng qua lại với ai, phải chăng… vì sợ bị người ta để ý, sinh chuyện thị phi? Mấy chú chim này… Là điện hạ học theo cố đại nhân Trần Nguyên Hãn khi xưa, dùng bồ câu để truyền tin ra ngoài?

 

Vừa nói dứt lời, đôi môi hồng hồng đã vội mím chặt lại. Con ngươi đen láy đảo qua đảo lại trong tròng mắt vừa như lo lắng, vừa như hối lỗi. Nhìn điệu bộ ấy của nàng, chàng trai chợt cười lớn làm vài con chim giật mình ngẩng lên dáo dác, xòe cánh muốn bay.

 

-Phụ thân của tiểu thư đúng là rất biết giáo dục con cái. Tiểu thư hiểu biết đâu ít. – Tư Thành nháy mắt, càng thích thú hơn khi nghiên cứu vẻ ngơ ngác thật thà hiện lên trên gương mặt bầu bĩnh của thiếu nữ. – Nhưng, bồ câu còn một công dụng nữa.

 

-Là gì ạ?

 

-Làm thức ăn. Tối nay chúng ta nướng bồ câu đi. À thôi, hay đem hầm nhỉ?

 

-Điện hạ rất thích chúng, thực sự rất thích. Nhưng… những thứ điện hạ thích có thể dễ dàng mang đi làm đồ ăn thế sao?

 

Mấy lời ấy vuột khỏi môi trước khi Thục Giang kịp nghĩ xong, kịp đắn đo, cân nhắc. Nuốt nước bọt xuống cổ họng khô khốc, nàng ngây nhìn người thanh niên đối diện mím môi lại, sắc mặt trầm xuống. Hoảng hốt cúi đầu, thiếu nữ giật mình thấy nắm thóc rơi ra từ những ngón tay lơi lỏng của chàng, va vào nền sân lát đá nghe lạo xạo. Cả người run bắn, Thục Giang quỳ hẳn xuống đất, dập đầu tạ lỗi. Nàng sợ nhưng không phải sợ cơn thịnh nộ của Gia vương. Ngay từ lần đầu tiên gặp gỡ, dường như luôn tồn tại một ranh giới vô hình phân vạch giữa nàng với vị chủ nhân này. Chàng có thể bước qua để đứng đối diện Thục Giang, nhưng nàng thì không được phép. Thế mà những lời vừa nãy… dường như đã lấn lướt quá rồi

 

-Tiểu thư nói xem, có phải ta là một thằng khốn không? – Những lời ung dung, sảng khoái hòa cùng tiếng vải áo khi chàng đứng dậy lọt vào tai, khiến Thục Giang giật mình.

 

Chăm chú nhìn cô gái đang quỳ mọp dưới chân mình ngẩng đầu, nhìn nàng nghiêng đầu rồi lại chau mày, Tư Thành phất tay áo, thoải mái nói:

 

-Ta hỏi vui thôi, tiểu thư không cần trả lời!

 

Khép chặt hai cánh tay vào người, gồng vai lên hít vào một hơi rồi nàng mới nói:

 

-Điện hạ, thần nữ quả thực không hiểu được người. Nhưng… thần nữ nghĩ… ai cũng có nỗi khổ tâm riêng. Nhiều khi, tình toán vì bản thân mình trước khi lo đến người khác là việc rất bình thường. Như thần nữ chọn ở lại, chọn phụng sự điện hạ là vì thần nữ không thể đi đâu được nữa. Với cả… thần nữ tin… nếu không phải vạn bất đắc dĩ thì điện hạ sẽ không hy sinh người ở bên cạnh mình. Thần nữ có thể an tâm làm đầu bếp cho người rồi.

 

Nàng nói một hơi, chưa khi nào ăn nói gãy gọn như vậy. Gương mặt từ căng thẳng đến trắng bệch cuối cùng lại phơn phớt sắc hồng trên gò má, môi lại còn mỉm cười. Khoanh tay trước ngực, Tư Thành khom lưng, nhìn thẳng vào đôi mắt kia, hỏi:

 

-Chuyện lần trước ta ép tiểu thư, tiểu thư thực sự không tính?

 

-Thần nữ tính rồi nhưng… tính không ra! – Thục Giang thiểu não trả lời – Giữa hiểu với không hiểu, giữa sợ với không sợ… thần nữ nghĩ mãi, nghĩ đến rỗi tung đầu tóc lên… cuối cùng không nghĩ nữa. Những chuyện Hoàng đế làm ra với người…

 

Ép ngón tay chỏ lên môi nàng, Tư Thành chau mày:

 

-Vậy là tiểu thư cam tâm tình nguyện trở thành người của ta?

 

Thục Giang gật đầu.

 

-Trở thành người của ta… Lần trước tiểu thư có nói bước chân vào cung tiềm để là xuất giá tòng phu. Câu ấy ta tính với tiểu thư đấy nhé!

 

Nụ cười nở bừng trên gương mặt tuấn tú, an nhiên, nửa đùa cợt, nửa chân thành ấy làm máu dồn hết lên mặt Thục Giang. Nàng ú ớ định nói gì đó thì sau lưng đã vang lên tiếng của một cung nữ khác.

 

-Nô tì bái kiến điện hạ. Xem ra… ờ… nô tì đến không đúng lúc rồi.

 

-Cô đến rất đúng lúc đấy chứ! – Chàng cười đáp lại, đoạn nhìn cô gái, dặn – Thục Giang, nàng lui được rồi

 

Quen biết Tư Thành đã lâu thế mà Thụy An cũng không tránh khỏi ngỡ ngàng khi thấy dáng điệu thong dong, nhàn tản quá đỗi của chàng lúc này. Đám tay chân của Phạm Đồn từ chỗ đề phòng, giờ cũng không thèm tính toán với người đàn bà này nữa vì họ biết, uống chưa hết một tuần trà, Thụy An sẽ rời đi. Ngoài những chuyện thăm hỏi vô thưởng vô phạt, cả hai người dường như chẳng có nhiều điều để nói với nhau.

 

-Dạo này mẫu thân của ta thế nào?

 

-Thưa, hôm nay lệnh bà lại vừa vào cung theo lời triệu của Dương…à Hiển Đức Hoàng thái hậu.

 

Cái cách nhấn giọng vào chữ “lại” rồi thái độ của Thụy An khi nhắc đến Dương thị khiến khóe môi Tư Thành nhếch lên kín đáo. Một người là Tuyên Từ, một người là Hiển Đức, đúng là hai người đàn bà này lúc nào cũng phải so bì với nhau cho kì được[2]. Thụy An vốn không ưa Nguyễn Thị Anh, nhưng có lẽ do thói quen nên cảm thấy người ở cung Diên Khánh nhất định phải là người đàn bà đó thì mới hợp. Giờ mỗi lần nhập cung, nghe Dương Thị Bí hết nói quan gia thế nọ, quan gia thế kia, rồi lại xoay ra giáo huân Ngô Thị Ngọc Dao rằng: cùng là cung phi của Tiên đế, phải giữ đạo hiếu, hành xử ra sao mới tỏ rõ địa vị tôn quý, bà thấy tức anh ách hộ chủ nhân. Nhưng từng hầu hạ trong cung, Thụy An biết nên nói cái gì, bèn lảng sang chuyện khác:

 

-Điện hạ, nô tì nghe nói ngày mai đại nhân Phạm Đồn có mở tiệc tại tư dinh, khua chiêng gõ trống mời cả điện hạ lẫn Cung vương rồi các vị đại thần quyền cao chức trọng trong triều. Hôm qua, phu nhân Minh Nguyệt có ghé chùa lễ Phật, gặp mẫu thân điện hạ bèn nói, dạo này sức khỏe của Đình thượng hầu không tốt nên chắc không thể tham dự được.

 

Phe phẩy cây quạt trong tay, ngắm nghía đàn bồ câu trắng phau phau của mình, Tư Thành lơ đãng đáp:

 

-Vậy sao? Người ta đã hao tâm tổn trí bày ra tiệc rượu, cùng là đồng liêu với nhau, tốt xấu gì Đình thượng hầu cũng nên nể mặt. Mai ta nhất định sẽ đến, coi như cho Phạm Đồn chút thể diện. Sau này còn phải qua lại nhiều, việc xã giao này sao có thể không làm?

 

-Nô tì hiểu rồi ạ! – Thụy An cung kính cúi đầu, lựa lời – Cũng không còn sớm nữa, nô tì xin phép cáo lui.

 

Nhìn bóng áo nâu của người phụ nữ khuất sau tán lá, chàng gập cây quạt lại, khe khẽ huýt sáo theo một khúc dân ca nào đó. Đình thượng hầu không xuất hiện, những vị đại thần theo phe ông và Nguyễn Xí cũng không dám trái ý. Nhưng một khi Gia vương đã quyết định đến, chẳng có nhẽ người ông này lại không nể mặt chàng. Cáo bệnh giả mù như Thiếu bảo Nguyễn Xí là một cách tỏ rõ cho Hoàng đế thấy sự rạn nứt, chia rẽ trong triều đình. Không đến một bữa tiệc xã giao cũng là cách để thể hiện chúng ta đi hai con đường khác nhau, đừng mong ngồi chung một mâm, hưởng cùng một lộc. Người ta vẫn nói nước sông không phạm nước giếng, thêm một chuyện không bằng bớt một chuyện gai mắt chướng tai. Có điều, tiết trời xuân sắc tươi đẹp làm Gia vương Lê Tư Thành nổi hứng muốn xem một vở chèo hay, càng thị phi càng tốt.

 

 

 

 

***

 

 

 

 

Hôm đó, chàng cố tình đến sát giờ, không sớm không muộn.

 

Thực ra lúc thuyền cập bến vẫn còn dư dả chút thời gian, nhưng thay vì vào trong nội phủ, Tư Thành chọn đứng ngoài, kiếm chỗ kín đáo quan sát tư dinh của Phạm Đồn và ngắm nghía những vị khách được mời lần lượt xuất hiện. Tòa nhà bề thế với bức tường cao độ một trượng bao xung quanh biến không gian bên trong trở nên tách biệt với chốn đô hội, phố thị bên ngoài. Đường lát gạch Bát Tràng, cổng gỗ lim, đến những viên ngói âm dương cũng là hàng tuyển chọn, so với cơ ngơi của những vị công thần nai lưng ra vì triều đình bao năm cũng chẳng kém là bao. Quan liêu giàu có chỉ gồm hai dạng: một là chăm chỉ tích tiểu thành đại, số này đương nhiên không nhiều; hai là năng nhặt chặt bị, biết nắn chỗ nọ, bóp chỗ kia để lấy ngắn nuôi dài. Riêng kỹ nghệ này, Tư Thành phải nói đám quan lại còn thành thục hơn cả nghĩa lý thánh hiền.

 

Lúc Tư khấu Trịnh Khắc Phục còn tại thế, vì muốn cấm khảo quan tư túi nên đặt lệ bắt họ phải cắt máu ăn thề đủ đường, mong lập lại sự nghiêm cẩn của việc thi cử. Ai dè dân gian nói cấm có sai, thề cá trê chui ống. Về sau, cái sự việc đáng xấu hổ ấy được đám phường chèo con hát mang ra làm trò tiếu lâm, dựng tích mua vui cho thiên hạ. Phe phẩy cái quạt giấy trong tay, Tư Thành nhớ lại dáng điệu của ả đào lệch hôm ấy bỏ hai túi tiền vào miệng hai kẻ đóng vai khảo quan rồi cong cớn, chua ngoa liếc mắt sang phải rồi lại liếc mắt sang trái, hát rằng: “Ngậm miệng ăn tiền rồi thì còn nói vào đâu được![3]. Dù chẳng ưa gì loại xướng ca vô loài, chàng cũng phải ngầm thừa nhận rằng họ chửi rất hay, rất ác. Lòng chợt dậy lên nỗi tò mò, không biết những chuyện đáng xấu hổ khác, rồi chính biến vừa qua trong Cung thành sẽ bị dân gian nhìn nhận thế nào.

 

Suy nghĩ đến đấy cũng vừa lúc ánh dương cuối cùng của ngày xuân mất hút sau đường chân trời. Chút hồng hào, tươi sáng như lửa trong lò than nguôi lạnh, chẳng mấy chốc đã tắt ngấm. Gập cây quạt trong tay lại, Tư Thành điềm nhiên ngẩng cao đầu bước vào giữa sự đón mừng trọng thị của gia chủ và những quan viên khác. Đúng như dự liệu của, Cung vương không hề xuất hiện. Nhưng những lão thần, quan lại xưa nay âm thầm ủng hộ Đinh Liệt, Nguyễn Xí hay mới đây vừa chọn phe bên này đều đến đông đủ, khách sáo trong từng cử chỉ nhỏ. Sự im ắng đến mức như lặn mất tăm của Tư Thành giờ còn đổi lại được sự hồ hởi của người vốn rất xa cách như Lê Lăng. Xem ra giữa điện đình, người chọc vào ông ta cũng không ít, đến nỗi giờ Thiếu úy lại thấy mừng khi gặp được chàng, coi chàng như chỗ dựa.

 

-Điện hạ quá bước đến tệ xá, thật là vinh hạnh lớn lao cho vi thần và gia quyến! – Phạm Đồn chắp tay xá một cái rồi nghiêng người dẫn chàng vào trong, liến thoắng – Hôm nay Cung vương điện hạ không rảnh rỗi, Thiếu bảo Nguyễn Xí lại có bệnh nên cũng không đến được. Thật là đáng tiếc.

 

-Một bữa tiệc thân tình, chỉ cần đại nhân đây có lòng là được rồi, không cần câu nệ quá ! – Chàng phe phẩy cái quạt trong tay, ngửa cổ nhìn những cây khế, cây bưởi trồng trong vườn, rồi lại nhìn hòn non bộ với những cây thế tỉa rất đẹp, tạo thành cảnh quan như nơi ghềnh thác non cao. Tư Thành mỉm cười hòa nhã – Nếu “đáng tiếc”, phải là đáng tiếc cho triều đình mất đi một lão thần gánh vác mới đúng… Ầy, tư dinh của ngài thế này mà gọi là “tệ xá” sao? Đại nhân quá khiêm tốn rồi.

 

Đuôi mắt nhìn lướt qua, dưới ánh đèn nhàn nhạt, chàng dám chắc những lời mình nói làm nhiều người mỉm cười đắc chí. Trên gương mặt của Phạm Đồn, sự hồng hào lúc này hoàn toàn do màu của những dãy đèn lồng đỏ treo trên đầu. Trông bản mặt đám người của Nghi Dân, Tư Thành phải kiềm chế lắm để không vui miệng hỏi, dạo gần đây họ đuổi bắt đám bồ câu xinh đẹp của chàng có thấy vui không. Đúng là chim bồ câu dùng để đưa thư. Cũng đúng là chàng rất hay dùng cách này. Có điều, chẳng có con chim nào Tư Thành nuôi trong cung tiềm để có cái vinh dự làm nhiệm vụ thiêng liêng ấy. Nghĩ đi nghĩ lại, người ta là mệnh quan triều đình, được Hoàng đế ưu ái cất nhắc, bắt họ đuổi theo một lũ chim trời kể ra cũng là đùa hơi quá đáng. Nhưng biết sao được, hưởng lương bổng thì phải tận tụy thôi!

 

Nuốt cục tức đã chẹn ngang cổ họng xuống, người đàn ông giấu diếm ánh mắt hằn học của mình sau nụ cười xã giao niềm nở. Cái vỗ nhẹ lên vai của Phan Bang khi nãy nhắc Phạm Đồn nhớ tới ý chỉ của Hoàng đế. Nếu không phải vì chủ nhân đã có lệnh, hắn tin chỉ bằng một kiếm, tên nhãi ranh hỗn xược dám lôi đám người dưới trướng ra làm trò chơi, xoay như chong chóng theo đám chim chóc của nó sẽ không được chết toàn thây. Đè nén những suy nghĩ ấy lại, ông ta chầm chậm mở lời, khai tiệc.

 

-Điện hạ, đã lâu không gặp. Lão thần xin kính điện hạ một chén! – Đinh Liệt từ từ tiến lại, trên gương mặt là vẻ hào sảng, quảng đại hiếm có.

 

-Kính! – Chàng cầm chén rượu trên bàn lên, nhìn qua chất lỏng trong vắt trong lòng chén sứ, nhạt giọng hỏi – Đại nhân Phạm Đồn, đây có phải là… mỹ tửu tiến cống vào cung hay không?

 

-Điện hạ quả nhiên sành sỏi. Đây đúng là rượu quý được đích thân quan gia ban cho vi thần đấy ạ! – Người đàn ông đáp, đáy mắt không giấu được những tia nhìn long lanh, kiêu hãnh.

 

Những người cùng phe cánh với Hoàng đế tuy đều ở vùng Lạng Sơn xa xôi nhưng cũng biết chút ít lễ nghĩa, sắp mâm bát cho Tư Thành ở bàn trên, trang trọng dành cho chàng một vị trí quan sát toàn bộ khung cảnh tốt nhất. Trong tiếng ca múa rộn ràng, hương rượu mỗi lúc một nồng, mà rượu vào thì lời ra. Câu hỏi vô thưởng vô phạt của Tư Thành làm dấy lên những lời bàn tán mỗi lúc một lớn, tâng bốc gia chủ bằng đủ loại mỹ từ. Thứ nào là Hoàng thượng ban, thứ nào là Hoàng thượng ân điển không cần ai khích cũng tự tuôn ra từ miệng bọn họ. Cái sĩ diện, huênh hoang của đám đán ông dù là tầng lớp nào cũng như nhau. Ngoài mặt một câu huynh, hai câu đệ nhưng trong lời nói ra không thiếu những kèn cựa, so bì. Dốc cái chén đã cạn về phía Đinh Liệt, chàng thanh niên cười:

 

-Ta nhớ không lầm dinh thự bề thế bây giờ Đình thượng hầu có được, ngót nghét cũng phải tích lũy trong sáu, bảy năm?

 

-Là do thần tài hèn phúc mỏng, khiến điện hạ chê cười rồi! – Người đàn ông tóc đã hoa râm lắc đầu, thản nhiên diễn cũng chàng màn kẻ tung người hứng.

 

-Đại nhân Phạm Đồn, đại nhân Phan Bang, đại nhân Lê Đắc Ninh, công trung hưng của ba vị lần này là lớn nhất. Quan gia dù chưa nói nhưng ắt đã có ý muốn trọng dụng ba vị làm đại thần rường cột của nước nhà. Hạ quan vô cùng ngưỡng mộ tài đức của ba vị, xin ba vị nhận của hạ quan chén rượu này.

 

Một vị quan tuổi còn khá trẻ bước ra từ đám đông, trong đôi mắt là niềm phấn khích bừng bừng nhiệt huyết đến mức khiến Tư Thành nhíu mày. Gương mặt u ám của mấy vị đại thần lão làng xung quanh chàng lại được thêm một lần nữa sa sầm xuống. Phất tay áo, Phạm Đồn nâng cao chén rượu đầy tràn trong tay, lớn tiếng:

 

-Các vị, ta có lời này muốn nói. Trong chúng ta, có người đã là bằng hữu lâu năm, có người vừa mới gặp, nhưng thiết nghĩ đều là thần tử của đương kim thánh thượng, đều phải có trách nhiệm san sẻ gánh nặng sơn hà xã tắc trên vai người. Ta biết giữa quan lại trong triều vẫn còn điểm này, điểm kia chưa thể đồng thuận nhưng chẳng phải chúng ta nên hiệp sức đồng lòng, phò tá minh chủ hay sao? Ta nghĩ các vị phải tự ý thức được vai trò, thể diện của mình, phải cống hiến thì tên tuổi mới được lưu danh sách sử, không nên quá hẹp hòi, cạn nghĩ. Khó khăn cùng chia, phúc đức cùng hưởng. Các vị thấy ta nói có phải hay không?

 

Những tiếng hô “phải” vang lên làm hương vị của ngụm rượu trôi xuống cổ Tư Thành thêm đậm đà. Chàng vươn người rót đầy cái chén rỗng không trong tay Thiếu úy Lê Lăng, hồ hởi:

 

-Thiếu úy, ngài uống đi. Mấy khi được vui vẻ như vậy!

 

-Tạ điện hạ! – Ông nói qua hàm răng nghiến chặt khiến từng từ xít vào nhau. Nhưng sự tức tối ngấm ngầm ấy không phải nhắm về phía chàng.

 

Nhớ ra trong đám đông thiếu đi vài nhân vật chủ chốt, Phan Bang vội ngoái lại, khoác tay qua vai Đinh Liệt:

 

-Hạ quan từ ngày còn trẻ đã vô cùng ngưỡng mộ uy danh của Đình thượng hầu. Hạ quan nghĩ sắp tới đại nhân nên chủ động xin quan gia cho làm…

 

Không quên lời dặn của Hoàng đế, vì phải làm thân với những đại thần trong triều nên gã bạo gan bước về phía người đàn ông đang ngồi cạnh Tư Thành, lạnh nhạt thưởng thức đồ nhắm. Phan Bang dám bước tới, những người còn lại cũng dám lân la lại gần, mở miệng làm quen, xã giao mấy câu gượng gạo. Đặt đôi đũa xuống bàn, Gia vương ngước lên, thật thà chen lẫn ái ngại khi cất lời:

 

-Ta tuy là bề trên nhưng tuổi còn nhỏ, mấy chuyện chính trị, quan trường đó không hiểu lắm. Các vị cứ tự nhiên, cứ coi như không có ta ở đây. Dù sao các vị cũng là đồng liêu, càng gắn bó khăng khít thì xã tắc, muôn dân càng được nhờ.

 

Lời của thân vương đã ban xuống, với bên nào cũng là ý chỉ. Có người thầm thắc mắc rút cuộc tâm ý của vị chủ nhân này là gì, đã ép họ đến đây cười cười nói nói với một đám vô lại, giờ đến miếng cơm, ngụm rượu cũng không cho họ nuốt xuống yên lành hay sao? Có kẻ còn thắc mắc hơn nữa, tự hỏi phải chăng Gia vương đang có ý ủng hộ, giúp đỡ tân Hoàng đế? Đa phần chẳng ai hiểu cuối cùng Tư Thành muốn gì. Phải đến khi bị những lời rao giảng, dạy dỗ, hứa hẹn ngứa tai kia chọc cho nổi điên, Đinh Liệt mới ngộ ra một điều: Là mượn gió bẻ măng, mượn đao giết người, chỗ nào khoét được thì phải khoét cho sâu rồi nhanh tay xát muối vào đấy.

 

Mấy vị đại thần quyền cao chức trọng chẳng mấy chốc bị đám người của Nghi Dân vây quanh. Ai chẳng muốn nghe những lời bùi tai, vấn đề đơn giản chỉ là: ai nói, nói như thế nào thì mới được việc. Chàng hơi nghiêng người, xếp gọn lại tay áo rồi tự rót rượu cho mình, tự thưởng thức hương vị cay nồng ấy. Rượu ngon nhưng không có được cái phong vị tao nhã như rượu Kẻ Mơ. Bàn tay đương đặt lên quai ấm bị một đôi tay ngọc ngà, trắng nõn giữ lại. Mùi hương phấn sực nức đưa tới khiến Tư Thành nhắm mắt, trên môi điểm một nụ cười. Dáng vẻ nhã nhặn, thong dong mà bí ẩn ấy khiến mấy ả lả lơi vây xung quanh ngây ra đắm đuối.

 

-Điện hạ, để em rót rượu cho người. – Một cô ỏn ẻn cất tiếng, không quên liếc đôi mắt lá dăm tình tứ của mình về phía ấy.

 

-Điện hạ thích nghe khúc nhạc nào, chúng em sẽ tấu lên giúp vui.

 

-Điện hạ, mời người ăn trầu em têm. Người không ăn cũng xin nể mặt em mà cầm lấy. Chẳng hay có được hay không?

 

Ở kinh thành chưa lâu nhưng Phạm Đồn cũng biết tiệc tùng của quan viên luôn có mời các đào hát, kép đàn đến giúp vui. Có điều đến thế này thì cũng hơi khác những gì Tư Thành từng trải qua. Ban nãy, mấy cô đào hãy còn e dè khép nép, trông cũng có đôi ba nét thanh cao, thế mà bây giờ… Chàng nhếch môi cười nhạt. Nhìn cô nàng đang tựa nửa người lên cánh tay mình, nhìn cổ áo lơi lỏng để lộ ra chiếc yếm đào, cây quạt đưa tới nâng nhẹ cái cằm tròn trịa lên, chàng hỏi:

 

-Nàng tên gì?

 

-Em là…

 

Đột nhiên, một giọng nam trầm thấp, điềm đạm vang lên giữa cuộc vui, làm những âm thanh ồn ào, náo nhiệt ngưng bặt, làm cô gái bên cạnh Tư Thành hậm hực lắm.

 

-Đại nhân, hạ quan chậm trễ, xin đại nhân xá tội. Đây là những ca nương, kép đàn nổi danh nhất tại Đông Kinh mà hạ quan mời về để giúp vui cho bữa tiệc hôm nay.

 

-Tuấn Ngọc, cuối cùng ngươi cũng đến rồi. Lại đây uống rượu với ta! – Tư Thành thu quạt, vui vẻ chống tay đỡ lấy một bên má, nghiên cứu người thanh niên vừa xuất hiện.

 

Người còn chưa tiến lại, cánh tay trong chiếc áo bằng vải đoạn nhuộm sắc đen đã giơ ra, cản lại. Lê Đắc Ninh nghiêng đầu, trên môi là nụ cười mỉa mai:

 

-Để gặp được Đại Kiều nổi danh nhất Đông Kinh không hề dễ dàng. Ta nghe nói tối nay nàng ấy đã có một cái hẹn khác, giờ lại thấy người ngọc này xuất hiện ở đây… Ta phải nhìn lại bản lĩnh của Lễ bộ thị lang rồi. Không ngờ được đại nhân Tuấn Ngọc giao du bên ngoài rộng đến vậy, khẩu vị cũng không tồi.

 

Những lời ấy làm cả Hải Triều lẫn cô Phượng cùng mấy đào, kép sau lưng ngẩng phắt lên. Rõ ràng từng lời, từng lời đều có ý nhắm thẳng vào Kim Oanh. Nếu là lúc khác, Hải Triều chưa chắc đã nhận ra được những ẩn ý trong lời của Đắc Ninh nhưng hôm nay, nàng được mở mang tầm mắt rồi. Người từng si tình theo đuổi Đại Kiều Kim Oanh của giáo phường Khán Xuân, cuối cùng không chút niệm tình mà nói ra những lời như vậy, thật khiến người ta ngỡ ngàng rồi pha lẫn chua chát.

 

Xung quanh Hải Triều là những cô gái xinh đẹp như hoa, khăn là áo lượt, phấn son rực rỡ nhưng tuyệt nhiên không có cái đoan chính của các ca nương. Nàng từng nghe chị Phượng kể, trên đời có lũ con gái mượn cái lốt từa tựa các cô đào để lấy thân mua vui cho cánh đàn ông. Cái nghề lấy lỗ làm lãi ấy chính là làm đĩ, để cho người đời gom cả con hát lẫn đám ấy lại với nhau, gọi chung là một lũ đĩ điếm cho gọn. Quan lại có vợ lớn, vợ nhỏ, có cả nàng hầu lo chuyện gối chăn, thế mà bên ngoài cũng phải có vài ba đào rượu để tay ôm tay níu. Chẳng thế mà giờ Lê Đắc Ninh mới cao giọng, cho rằng quan hệ của Lễ bộ thị lang kia với chị Kim Oanh cuối cùng chỉ là chuyện trai gái dưới bộc trong dâu.

 

Chưa kịp tính sẽ phản ứng ra sao, Hải Triều đã thấy người thanh niên trẻ trước mặt đưa bàn tay quen cầm bút về phía cô đào, ôn hòa đáp:

 

-Đại nhân Đắc Ninh quá lời rồi. Tuấn Ngọc đâu có cái phúc ấy. Người nói vậy… sợ làm ảnh hưởng đến danh tiết của cô Kim Oanh mất.

 

-Dân nữ chỉ là một con hát, hai vị không cần phải nhọc lòng đến vậy. Giờ xin phép các đại nhân để chị em chúng con được tấu nhạc! – Kim Oanh nhỏ nhẹ, lễ phép cất lời, đôi môi đỏ phảng phất nụ cười khi gần khi xa.

 

Ánh mắt mơ hồ như tấm rèm sa mỏng tung bay trong gió, lặng lẽ dõi theo bóng áo xanh nhạt nhòa ấy rồi thôi. Đào hát, kép đàn ai về chỗ nấy, ngồi xếp bằng trên những tấm chiếu hoa trải sát cửa ra vào, đằng sau hàng cột gỗ. Xếp lại tà áo, Hải Triều đưa tay vuốt lọn tóc đuôi gà, nghĩ miên man đi đâu. Ở đời, mỗi người mỗi việc, mỗi người lựa chọn một cách sống riêng. Không dám nhận cao sang hơn ai, nhưng thấy người khác dễ dàng cho Kim Oanh là loại con gái buông tuồng, suồng sã, Hải Triều thấy không thoải mái. Tiếng đằng hắng của người chị lớn làm thiếu nữ giật mình, vội xếp những ý nghĩ lung tung sang bên, chỉnh lại tư thế cho nghiêm túc. Tiếng sênh phách, tiếng những sợi dây tơ ngân lên trong khúc nhạc rộn ràng, là sắc xuân nở bừng giữa đêm thanh vắng.

 

-Hóa ra mọi thứ đẹp đẽ, cao quý trưng ra chỉ là dối trá. Rặt một phường buôn phấn bán hương như nhau cả.

 

Những lời ấy cùng đôi mắt đen lạnh nhìn qua miệng chén khiến Lễ bộ thị lang ngẩn người, nhất thời không hiểu thâm ý sâu xa của vị thân vương. Nhìn vượt qua những quan lại đang hào hứng chuốc rượu cho nhau, ánh mắt Tư Thành rơi xuống người cô đào cầm phách sênh tiền. Những đồng tiền luồn qua hai chiếc đinh lớn đóng trên thanh gỗ dẹt, theo cổ tay mềm mại kia va vào nhau thành những tiếng vui tai. Vài lượt áo kín cổng cao tường, đai lưng thắt chặt, cổ đeo kiềng bạc, tóc cài kim thoa, dáng điệu u nhàn nhưng khóe môi hồng lại như mỉm cười thực sự rất đẹp. Có điều…

 

Ngọc Huyên ấy là ả đào xướng ca vô loại, lúc này có thể cười, lúc sau có thể đã khóc, từng khắc đều tưởng như rất thật lòng nhưng tất cả có khi chỉ là vai diễn. Là thiếu nữ thanh cao, mang phận đào nương nhưng cốt cách không thua tiểu thư quý tộc, vì mưu sinh mà đeo mặt nạ của ca nữ dạn dĩ, đa tình? Hay nàng thực là cô gái phong lưu, bán tiếng hát, bán nụ cười, bán cả nhan sắc khuynh thành mua vui cho thiên hạ, mua vui cho cả bản thân mình, lại biết tùy khách đến mà khéo trưng ra dáng vẻ khiến người đời nhất định thương nhớ, si mê? Như với chàng, cô gái tên Ngọc Huyên đó phải chăng chỉ giả vờ e lệ, kín đáo tựa nụ hoa còn đương phong kín, ẩn tất cả những sắc hương sau lớp cánh mỏng cuộn chặt, lại điểm thêm một nét hồng hồng?

 

Đâu là thật, đâu là hư, Tư Thành nhất thời không phân định nổi, càng không muốn bị cuốn vào làm trò đùa của những cô nàng ấy. Chàng quên mất rằng, nhiều lúc dường như con người suy nghĩ quá nhiều, làm phức tạp hết cả những chuyện vô cùng đơn giản.

 

-Kim Oanh, đến giờ cô vẫn dẫn con bé câm này theo?

 

-Ồ, đây chẳng phải là Tiểu Kiều một thời nức tiếng đó sao? Giờ thì có thể uống với chúng tôi một chén, coi như mừng ngày gặp gỡ được rồi chứ?

 

Sự xuất hiện của những ca nương xuất thân từ giáo phường có danh có tiếng là nề nếp gia phong, lại thêm lời qua tiếng lại giữa Đô chỉ huy Lê Đắc Ninh và Lễ bộ thị lang Phan Tuấn Ngọc làm mấy ả đang cười duyên ban nãy không ngồi yên được. Đúng là thói đàn bà ghen ăn tức ở hẹp hòi. Tư Thành uể oải đứng dậy, chán nản nhìn lướt qua đám con gái đang đưa chén rượu ép sát vào bờ môi mím chặt của cô đào Ngọc Huyên.

 

-Sao thế? Chính chuyên thì cũng ra ma. Lẳng lơ thì cũng đưa ra ngoài đồng. Tôi với cô… chẳng phải lòng vả cũng như lòng sung đấy sao, việc gì phải diễn mãi thế! – Một cô nàng ngoa ngoắt cất lời, cái ngoa ngoắt khác hẳn giọng lưỡi của đào Phượng.

 

-Người ta không thích thì thôi, sao phải bức ép nhau đến cùng? Chén này, Gia vương ta uống thay được không?

 

Chàng gập cây quạt lại, cúi người giằng lấy chén rượu, nhanh gọn ngửa cổ uống cạn trước đôi mắt ngỡ ngàng của Hải Triều. Nụ cười nhạt giá lạnh lướt qua, chỉ là người ấy vui bước dừng chân, chỉ là… một kẻ mạnh hơn, một người ở địa vị cao xa chót vót đoái thương trông xuống. Tuấn Ngọc quay phải, quay trái, sự việc diễn ra chóng vánh đến nỗi chàng không hiểu kịp, cuối cùng đành vội đuổi theo Gia vương.

 

-Lũ con gái ấy vô phép, điện hạ đừng…

 

-Chẳng qua… ta thấy giống một người quen cũ nên mới ngứa tay can thiệp thôi. Chẳng có chuyện gì đâu.

 

Cái cách cô đào tên Ngọc Huyên ấy dứt khoát quay đi, cái cổ thon vươn thẳng, cái khinh thị toát ra trong từng cử chỉ nhỏ nhặt… Đẹp đấy, tự trọng đấy nhưng… Tư Thành không biết nên gọi thế là cứng nhắc, kiêu ngạo hay ngốc nghếch. Giữa những kẻ thấp kém lại có bụng dạ tiểu nhân, thay vì hạ mình xuống một chút để làm thân, hay chí ít không biến mình thành mục tiêu để họ nhắm vào, cô gái ấy vẫn nhất nhất giữ lấy phong thái thanh cao mà thành ra kẻ đổi nghịch. Một cô đào hãy còn non xanh không hiểu sao lại khiến Tư Thành nghĩ đến cố đại nhân Hành khiến Nguyễn Trãi. Chàng chưa từng gặp người ấy, chỉ nghe thiên hạ kể lại là nhiều nhưng lại khôi hài nghĩ rằng, cách hành xử của Ngọc Huyên sao lại giống với người đàn ông ấy đến vậy.

 

Đúng là chàng quá chén thật rồi. Đem một đại văn thần so với ả đào tuổi đời non nớt, thật khập khiễng đến nực cười!

 

 

 

 

***

 

 

 

 

Xuân đương vào những lúc thịnh nhất, nhưng thỉnh thoảng trong nắng còn luồn cả hơi lạnh rơi rớt của mùa đông chưa tàn. Hoàng đế cũng khéo chọn thời điểm để mang lại những làn gió mới cho chốn quan trường lâu nay ảm đạm. Lời không có cánh nhưng cũng tự bay đến cung tiềm để, tiếc là chỉ được Gia vương đón nhận bằng một thái độ thờ ơ. Ngày rằm tháng hai năm Thiên Hưng thứ hai (1460), cuối cùng đám hoạn quan, cung nữ cũng thấy chủ nhân rời bước đến một nơi không phải cấm cung, không phải tòa Kinh Diên. Nghe đâu Ngô Sung viên muốn con trai hiểu thêm về Phật pháp nên đã sắp xếp cho chàng một cuộc gặp gỡ với trụ trì chùa Sùng Khánh Báo Thiên.

 

Lần lần tràng hạt trong tay, sư cụ đứng dậy dẫn đường, có ý tạm dừng cuộc nói chuyện:

 

-Bần tăng mời điện hạ qua phòng bên dùng trà rồi chúng ta đàm đạo tiếp.

 

Mỉm cười lịch sự đáp lại, chàng liền đứng dậy, trong lòng không khỏi thắc mắc tại sao mẹ mình tự nhiên lại nghĩ ra chuyện thừa thãi này. Lê Tư Thành xưa nay không tin thần thánh, càng không tin Phật pháp, chỉ tin ở thiên mệnh, tin ở bản thân mình. Chuyện nói một người ở đâu đó xa lơ xa lắc có thể cứu độ chúng sinh khỏi bể khổ, nghe thật nực cười. Đơn giản, ngay từ xuất phát điểm, chàng chưa lúc nào coi đời là khổ, cũng chưa từng mong ai có thể cứu được ai. Vũng vẫy mãi, cuối cùng chẳng phải nên là tự mình cứu mình sao. Sống ngay trong đời thực còn chưa nên hồn thì niết bàn nào chứ? Những ý nghĩ đó Tư Thành cũng biết không nên tùy tiện nói trắng ra trước mặt tầng lớp sư tăng, thỉnh thoảng bâng quơ vài câu hoài nghi là đủ rồi.

 

Tiếng những thiện nam tín nữ đến chùa cầu phúc không vượt qua được mấy lớp tường dày. Cuối cùng chỉ còn lại một không gian thanh sạch, tĩnh lặng vô biên trong làn khói hương tản mát, thanh tịnh. Băng qua một khu vườn trồng đủ các loại cây trái, rau xanh được mấy chú tiểu chăm bón là đến một vườn hoa hãy còn vương sắc đào phai. Khi sư cụ đẩy cánh cửa bức bàn màu nâu sẫm, Tư Thành thực sự đã hiểu tại sao phải cầu kì vì một chén trà như vậy, tại sao khi nãy sư cụ phải khéo léo mời đám tùy tùng của chàng đến phòng khác nghỉ ngơi, mượn cớ đây là chốn tu hành, không phải nơi khách nào cũng có thể vào được.

 

-A di đà Phật! – Mấy người đàn ông đợt trong phòng vội đứng dậy, chắp tay tỏ ý cảm ơn sư cụ rồi quay sang thi lễ với Gia vương.

 

Nhìn qua một lượt những người trước mặt từ Nguyễn Xí, Đinh Liệt, Lê Lăng đến Trịnh Văn Sái, Nguyễn Đức Trung…, chàng không khỏi thấy ngạc nhiên khi thấy bên cạnh những vị đại thần còn có cả Cung vương. Xem ra đây chắc chắn không phải thưởng trà ngắm hoa đầu xuân rồi. Chắp tay cúi chào hoàng huynh, chàng phớt lờ vẻ ngạc nhiên của Khắc Xương rồi điềm nhiên ngồi xuống, thấy cánh cửa gỗ khép lại mới mở lời:

 

-Cuộc gặp gỡ này là…

 

Chọn nơi tu hành không vướng bụi trần để bàn chuyện thế tục, mấy vị quan lại này cũng thật tao nhã. Thổi khẽ chén trà nóng hổi không ướp hương hoa trong tay, Tư Thành lặng lẽ nghe các vị huân cựu đại thần thẳng thừng vạch tội tân đế. Những việc Nghi Dân làm, chàng đã biết từ lâu, chỉ chưa được tận mắt chứng kiến thái độ của quần thần mà thôi.

 

Đập mạnh tay xuống bàn, Nguyễn Xí gay gắt nói:

 

-Lạng Sơn vương thân là huynh trưởng nhưng trước là giết vua tiếm ngôi, giết luôn của Quốc mẫu, sau đến pháp chế của tổ tông cũng đều tùy tiện thay đổi hết thảy. Trong dân gian, lòng người không phục, cứ thế này chẳng sớm thì muộn trong nước cũng sẽ loạn.

 

-Hai vị điện hạ, chúng thần nói thế nào cũng chỉ là thần tử. Chuyện hệ trọng này trước là chuyện nhà của hai vị, chúng hạ thần không dám tiếm vượt mà nói càn – Đinh Liệt vuốt chòm râu, thận trọng mở lời – Nhưng nay mối nguy đã ở trước mắt, là bề tôi đứng giữa triều đường đã nhiều năm, hạ thần thực sự đau xót khi thấy cơ đồ của Thái Tổ, Thái Tông ra sức giữ gìn, xây đắp bị coi thường đến thế.

 

Liếc mắt nhìn Tư Thành, Khắc Xương mím chặt môi, chầm chậm thở ra. Đắn đo một hồi, chàng mới nói:

 

-Ta có biết chuyện tân đế mới đây muốn đặt lại phủ huyện hành chính trong cả nước, lại thêm chuyện đặt lục bộ, lục khoa. Hoàng đế còn muốn chia lại nhiệm vụ, chức năng của từng cơ quan, định lại phẩm trật, lương bổng, nghĩa vụ của quan lại trong triều. Một lúc làm bao nhiêu việc như vậy, thật không khác gì bão lũ.

 

-Điện hạ nói đúng ạ! – Lê Lăng chắp tay về phía Cung vương, kính cẩn thưa – Xưa nay đế vương trị thiên hạ, phải dùng người hiền tài đặt vào những chỗ quan trọng để phò tá. Nay Tân đế ra những lệnh ấy, đặt ra đủ những ban bệ lung tung, chẳng hóa coi chốn triều đường như cái bánh chưng, chia ra lắm miếng để tay chân của mình ai cũng được làm quan, ai cũng được hưởng phần hay sao? Lẽ nào đạo trị nước lại nực cười như vậy? Huống hồ, những kẻ được cất nhắc toàn bọn du thủ du thực, học hành không đến đâu mà đè đầu cưỡi cổ bậc hiền tài, thức giả, tỏ ra huênh hoang, tự mãn ngất trời.

 

Những người đàn ông găm nỗi bực bội này chồng lên những ấm ức, bất phục kia, lại bị Nghi Dân cho người giám sát bao ngày, nay mới có dịp xả hết ra. Đinh Liệt ban đầu còn tham gia luận bàn những vấn đề sai quấy của tân đế nhưng rồi càng về sau, ông lại nói ít đi, lặng lẽ quan sát vẻ mặt thản nhiên phảng phất nét cười của Gia vương.

 

Xoay xoay chén nước trong tay, Tư Thành không tiện chen vào cuộc khẩu chiến của các vị đại thần quyền cao chức trọng, uy danh lẫn công trạng lấp lánh sáng người. Chàng chỉ biết Lê Nghi Dân kia không sai. Ngày Thái Tổ lấy lại được thiên hạ đến nay, các cơ quan, bộ máy chính quyền về đại thể vẫn theo thể chế của nhà Trần lúc trước. Thời nắm thực quyền của cả Thái Tông lẫn Diên Ninh đều không dài, những việc làm được cũng không nhiều, nên cả hệ thống quản lý từ trên xuống dưới chưa được định hình vững chắc. Sách vở kinh điển rất hay nhai đi nhai lại việc lấy thời Nghiêu, Thuấn làm chuẩn mực cho sự rực rỡ, vẻ vang, các triều đại sau cứ theo thế mà mô phỏng lại, không cần nghĩ thêm gì cho mệt. Nhưng chàng không nghĩ vậy. Mỗi thời đại mỗi khác nhau, không thể nào cứ bê nguyên si một hình mẫu tốt đẹp của quá khứ áp vào hiện tại. Hẳn, Nghi Dân cũng nhìn ra những bất cập của việc duy trì thể chế cũ nát với ba bộ: Lại, Lễ, Dân có từ thời Thái Tổ nên giờ mới muốn chia tách cho rõ ràng, chuyên biệt.

 

Phàm ở đời, cái gì đã tồn tại quá lâu thì sẽ thành thói quen khó bỏ, đấy là chưa kể thói quen gắn chặt với lợi lộc thiết thân. Thời mới lấy lại được nước, quyền lực nằm trong tay một số ít võ tướng, công thần khai quốc, cho bọn họ quyền đàn áp văn thần, chia bè kéo cánh, thao túng thiên hạ, thậm chí ức hiếp ấu chúa. Quyền cao chức trọng bao năm đã nắm trong tay, luận tuổi tác, luận chiến công, luận kinh nghiệm, đời nào những đại thần huân cựu dễ dàng nhả quyền lực và tầm ảnh hưởng của mình ra đến vậy. Nay Nghi Dân muốn thay đổi, dùng tay mình nắm hết quyền uy, không để đám lão thần chuyên quyền thì khác gì giật miếng ăn, giật cái sĩ diện của họ.

 

Nói cao xa thì là vì xã tắc, sơn hà, sao không nói thẳng vào vấn đề trước mắt chính là bát cơm, là địa vị? Tư tưởng cây đa cây đề đâu thể một sớm một chiều mà mất cho được. Nghĩ đến điều ấy, nghĩ đến những lời trước đây Nguyễn Sư Hồi từng nói về việc lão thần cổ hủ, khư khư giữ ghế mãi chẳng chết đi, người mới thì không được tuyển chọn vì khoa cử ảm đạm, bề tôi chỉ thích gắp miếng ngon, nâng đỡ cho người nhà, Tư Thành bất giác lại mỉm cười thêm một cái nữa. Chốn triều đường oai nghiêm kia xem ra quá thiếu những luồng gió mới mẻ rồi.

 

Nghi Dân không phải kẻ ngu ngốc. Đối diện với hắn là một loạt những lão thần, vị nào cũng như hòn đá tảng kéo trì chân tay hắn xuống, đời nào vui vẻ giúp hắn thực hiện những cải cách kia. Hắn nhất định đã nhìn ra những khó khăn ấy. Đã không dùng được những lão già này, nhẹ nhàng thì sẽ gạt sang bên, mạnh tay thì có thể giết chết để đoạt lại quyền lực, rồi đưa những kẻ ngoan ngoãn, vâng lời lên thay thế. Có điều, quần thần cũng như tay trái, tay phải, không nên bức ép quá mà thiệt thân. Những kẻ được Nghi Dân nâng đỡ tuy rất trung thành, nhưng đặt giữa hàng ngũ quan lại thì hoàn toàn xa lạ. Người ta sẽ dễ nghĩ những kẻ đó thuần túy được Hoàng đế ưu ái mà cất nhắc chứ thực chất chẳng có tài cán gì. Bề tôi cũ chưa dứt tình với Diên Ninh tự nhiên sẽ thấy mình bị khinh bạc, bị đè đầu cưỡi cổ. Và thế là những rạn nứt chỉ ngày một, ngày một đào sâu thêm.

 

Nghiêng người rót trà vào cái chén không của Tư Thành, Khắc Xương dịu giọng nói, dường như đã nghĩ thông nên cũng muốn làm hòa việc lần trước đã mắng chửi đứa em này thậm tệ:

 

-Em nói xem, những đại thần này muốn chúng ta làm gì?

 

Mỉm cười thoải mái rồi nghiêng người về phía anh trai, chàng thì thào đáp lại:

 

-Hoàng huynh, tất cả những người được mời đến đây nếu không phải nguyên lão tam triều, khai quốc công thần thì cũng là những người giữ trọng binh trọng trấn trong kinh. Kia là Tổng tri ngự tiền hậu quân Lê Nhân Thuận, kia là Tổng tri ngự tiền trung quân Lê Nhân khoái, rồi cả Tổng tri ngự tiền thiện trạo doanh quân Trịnh Văn Sái… Triệu tập ngần ấy võ tướng, ngoài việc làm binh biến thì còn có thể làm gì? Cái họ cần chính là sự đồng ý ngầm ngầm của chúng ta, những người thuộc hoàng tộc.

 

Lời nói thong dong ẩn cả tiếng cười của Tư Thành làm bàn tay cầm chén sứ của Khắc Xương thoáng run lên. Đặt chén nước trong tay xuống, Gia vương lo lắng cất lời:

 

-Giờ mới chỉ đặt lục bộ, lục khoa, chia chức quan tại phủ, huyện. Ta nghĩ sau đây, Hoàng đế sẽ cải tổ lại bên võ giai, trước hết là từ những người nắm giữ quân trong kinh. Cấm binh giữ gìn an nguy của đất thượng kinh, của Cung thành, dùng để dẹp trừ những thành phần Hoàng đế cho là phiến loạn… sợ sẽ được giao cả vào tay những người theo hắn từ thời còn ở Lạng Sơn cho dễ bề kiểm soát. Các vị dù không phục nhưng nếu không giao ra binh quyền sẽ bị khép vào tội khi quân, chỉ có một con đường chết. Nắm được toàn bộ binh quyền, kẻ ngồi trên long ngai muốn làm gì chẳng được, kể cả…

 

Câu nói bỏ lửng của Tư Thành làm cả căn phòng vốn chỉ có những riếng rù rì bàn tán chợt im bặt. Chắp tay hướng về phía hai vị thân vương, Tư mã tham dự triều chính Lê Niệm vội thưa:

 

-Với anh em máu mủ thì bạc đãi, với công thần thì coi khinh, người như vậy sao có thể đem đức sáng mà chăm lo cho muôn dân. Thánh hiền nói có tu thân, tề gia thì mới có thể trị quốc. Nay Cung thành loạn đến vậy, sao trách được dân chúng hoang mang, ngoại bang dòm ngó. Chúng thần mạo hiểm mời hai vị thân vương đến đây là để xin ý chỉ của hai vị, giang sơn gấm vóc, bách tính muôn dân về sau sẽ nên như thế nào.

 

Ngước mắt lên, Tư Thành khẽ nói sang hẳn chuyện khác:

 

-Ta nghe ngoài phố đồn đại, tuần rồi Lê Thụ, Lê Ê, Lê Bí, người thì vào hàng tể thần của triều trước, kẻ thì cầm cấm quân mưu việc thích sát Nghi Dân nhưng không thành, bị chém đầu thị chúng. Nay các vị lại muốn lập lại cảnh tượng ấy sao?

 

Thực ra, chàng thấy đám người ấy thật quá ngu ngốc, quá sơ hở để đến nỗi việc chưa thành đã bị giết chết. Hơn nữa, lúc Bang Cơ còn tại thế, tay giữ cấm quân mà không bảo vệ được vua để người chết rồi mới mưu chuyện trả thù thì để được gì? Nhưng dù sao trong đám người ấy, Lê Thụ được Bang Cơ nhiều lần giơ cao đánh khẽ nhất, nay dùng cái mạng mình trả nghĩa Đại hành hoàng đế cũng là phải đạo rồi, có gì đâu mà thương xót. Cái chết của những bậc đại quan ấy làm trong triều dâng lên nỗi bi phẫn, hoài nghi sâu sắc chứ không phải sợ hãi như Nghi Dân tưởng. Binh lực chưa nắm trọn trong tay đã chọc vào một đám võ quan cứ nghĩ là an phận, trung lập, Hoàng đế thật quá chủ quan rồi.

 

Đúng như dự đoán, câu chuyện bâng quơ của chàng chạm ngay vào lòng những người đàn ông xung quanh. Lê Lăng đứng bật dậy, hướng về phía Tư Thành, khảng khái và có phần tự ái khi nói:

 

-Hạ thần đã kinh qua hòn tên mũi đạn cùng Thái tổ hoàng đế, cái chết cũng đã được nhìn qua, không còn gì phải sợ! Nay quyết đem mạng già này ra để nối lại đại thống, bảo vệ an nguy xã tắc, không chút từ nan.

 

-Tấm lòng của Thiếu úy cũng như tất cả những vị đại thần ở đây, cả ta lẫn hoàng huynh đều vô cùng cảm kích, không dám nghi ngờ. – Tư Thành đứng dậy, dùng cả hai tay mình đỡ Lê Lăng đứng thẳng lên – Đúng như các vị nói, đây trước là việc riêng của anh em trong hoàng thất, để người ngoài can dự vào không hay. Cảnh nồi da xáo thịt này Thái Tổ, Thái Tông trên trời có linh ắt cũng vô cùng đau xót. Ta không muốn nói đến điều quá to tát, thực sự chỉ lo… Như Đình thượng hầu, như Thiếu bảo Nguyễn Xí, Thiếu úy Lê Lăng đây đều có quan hệ với ta lẫn Cung vương, ta sợ biến các vị thành cái gai trong mắt đương kim hoàng thượng rồi lại mang phiền lụy vào thân. Nói xa xôi hơn, xưa nay ta vô cùng yên tâm khi trọng binh nằm trong tay những võ tướng cương trực. Nhỡ may sau này các vị không được trọng dụng nữa, bách tính phải làm thế nào. Thân vương nói sao cũng chỉ có một, hai người, sao có thể tự mình cáng đáng cả thiên hạ?

 

Ngừng lại một chút, Tư Thành đưa ánh mắt đen thẳm đau đáu của mình nhìn khắp lượt những vị đại thần ngồi trong phòng, nhìn làn hương mỏng tỏa ra từ chiếc lư đồng, nặng nề tiếp lời:

 

-Nghi Dân là huynh trưởng của anh em ta nhưng chỉ nội việc y dám giết Đại hành hoàng đế để cướp ngôi đã là việc không thể dung thứ. Nay đến cả pháp chế tổ tông cũng bị làm xáo trộn, quan lại trung thành cũng bị bạc đãi… ta thực sự không còn lời nào để nói. Hoàng đế đúng là nhận thiên mệnh để hưởng dân, trị dân, là người đứng cao nhất trong thiên hạ. Nhưng thực tế một chút, ta luôn nghĩ người còn non nớt, dù địa vị có cao đến thế nào cũng phải biết nghe lời can gián ngay thẳng của những bậc đại quan thông hiểu lễ nghĩa, đạo lý thánh hiền, kinh nghiệm quan trường, chiến trường dày dạn. Việc trị quốc, bình thiên hạ… xưa nay vẫn nên dùng người cũ, người biết việc, có tiếng nói giữa trăm quan và dân chúng.

 

Dưới ánh sáng trắng đục lọt qua những con tiện trên cánh cửa bức bàn chiếu thẳng vào phòng trà, Tư Thành để cho quan lại nhìn thấy dáng vẻ khiêm nhường, điềm đạm, muôn phần thành ý của mình. Từng lời nói ra đều là những mũi tên nhắm trúng vào tâm tư sâu kín nhất của những lão thần trước mặt, một li cũng không bắn chệch.

 

Đan hai bàn tay vào nhau, Khắc Xương nhìn Tư Thành, mỉm cười y như trước đây, mỗi lần đọc những bài luận của đứa em tại tòa Kinh Diên. Chàng trầm giọng nói:

 

-Ý Gia vương cũng là ý của ta. Xưa nay, ta không quan tâm đến chuyện triều chính nên không dám lạm bàn nhiều. Một giọt máu đào hơn ao nước lã, giờ với ta, chỉ có Gia vương và tân đế là anh em ruột thịt. Nhưng việc đã đến nước này, thêm cả cái chết oan ức của Đại hành hoàng đế, chuyện vì đại nghĩa diệt thân xem ra không thể không làm. Xin tùy ý các vị đại thần định liệu.

 

Nhìn lướt qua gương mặt nghiêm trang của Đinh Liệt và Nguyễn Xí, chàng trai mình vận áo gấm trắng khép cây quạt lại, thở dài:

 

-Ý hoàng huynh đã vậy, ta phận là em không dám bàn ra. Chuyện chính biến hồi năm ngoái trong cung làm ta nhớ đến nhà Lê của Lê Đại Hành. Lê Ngọa Triều Lê Long Đĩnh lòng dạ hơn lang sói, cũng vì ngai vàng mà cho thủ hạ ám sát anh trai là Trung Tông Lê Long Việt. Sóng gió nối nhau, phế lập liên tục cuối cùng không chỉ tạo nghiệp mà còn để người ngoài ngư ông đắc lợi. Chuyện đã quyết thì không nên để dây dưa, tránh đêm dài lắm mộng. Đã sai thì phải sửa ngay, để lâu thì trở tay không còn kịp nữa, rồi dối trá lại hóa thành sự thật cả.

 

Đó cũng là những lời cuối cùng chàng để lại cho các vị đại thần trước khi phất tà áo xin phép hồi cung trước. Đi đến nửa đường, đương đứng lại ngắm nhìn một cây hoa mộc trắng phau phau tỏa mùi hương dịu ngọt khắp sân chùa, Tư Thành đã nghe sau lưng mình có tiếng gọi. Ngoái lại, chàng nhận ra người đàn ông đó chính là Nguyễn Đức Trung.

 

-Để hạ thần hộ tống điện hạ hồi cung! – Ông ta nói.

 

-Đại nhân, chuyện đó không cần thiết. Đừng để tân đế biết chúng ta qua lại với nhau thì hơn! – Chàng ôn hòa đáp, đôi mắt lấp lánh ánh cười. Tư Thành biết người đàn ông này cố tình mượn cớ để nói chuyện riêng với mình, chứ nào đâu lại thiếu kín kẽ như vậy.

 

-Hạ thần mạo phạm, xin thỉnh giáo điện hạ một việc.

 

-Ngài cứ nói.

 

-Là… – Nguyễn Đức Trung có vẻ hơi lúng túng nhưng rồi tác phong võ tướng làm ông lấy lại được sự thẳng thắn, khảng khái của mình – Sau này, đại sự thành, vị thân vương sẽ trở thành Thiên tử… Điện hạ đã nghĩ đến ai hay chưa?

 

Đôi giày gấm đạp lên những cánh hoa trắng lấm tấm rơi đầy nền đất từ từ bước chậm lại. Gia vương vẫn thong thả phe phẩy cây quạt trong tay, nhẹ mỉm cười nhẹ bẫng:

 

-Cái đó phải xem thiên mệnh, xem lòng người. Nhưng giờ bàn chuyện ấy không phải quá sớm hay sao? Các cụ đã dạy rồi, nói trước bước không qua, chớ nên đếm cua trong lỗ.

 

Câu trả lời đơn giản của người thanh niên trước mặt làm Đức Trung ngẩn người. Đối đáp kín kẽ, khiêm nhường, xem ra ông không thể giúp Thiếu úy Lê Lăng dò la tâm ý vị chủ nhân này được rồi.

 

-Điện hạ dạy phải!

 

-Ngài lại nói quá rồi. Ta không dám nhận chữ “dạy” đó đâu. À, việc thu xếp đưa các vị đại nhân đến đây hôm nay là chủ ý của ai? Toàn là các nhân vật chủ chốt, trong khi mật thám của tân đế rải khắp Đông kinh cũng không ít, ta thực ngưỡng mộ cho vị đại nhân nào có thể lo liệu chu toàn đến vậy! – Chàng vui vẻ nói, khéo léo né tránh khỏi đề tài nhạy cảm kia.

 

-Là ngu ý của hạ thần. Chỉ là kế ve sầu thoát xác bình thường, bố trí xe ngựa ở cửa sau tư dinh, hay ở một vài địa điểm như chùa chiền, quán trà… để đưa các đại nhân đến đây. Bề ngoài, mật thám có bám theo cũng chỉ nghĩ các vị ấy dâng hương cúng Phật, ăn bữa cơm chay, gặp gỡ bằng hữu tốn chút thời gian thôi, không ngờ sự thực là…

 

-Thực sự rất thông minh. Lời khen của ta, đại nhân không thể không nhận! – Tư Thành sảng khoái đáp, trong ánh mắt đen thẳm giấu nhẹm đi những tia nhìn sắc lẻm.


[1] Một câu trong bài thơ Đề đô thành Nam trang của Thôi Hộ. Dịch nghĩa: (Chỉ thấy) hoa đào vẫn như cũ cười với gió đông

[2] Nguyễn Thị Anh là Tuyên Từ Hoàng thái hậu. Tuyên Từ nghĩa là sự hiền từ lan rộng khắp thiên hạ. Nghi Dân phong cho mẹ mình (trong Độc huyền cầm, đây là chi tiết hư cấu) là Hiển Đức Hoàng thái hậu. Hiển Đức nghĩa là đức độ chiếu sáng thế gian. Ở đây, nhân vật Lê Tư Thành có ý mỉa mai, châm biếm khi Nghi Dân đến cả phong hiệu cho mẹ đẻ cũng cố để Dương Thị Bí cao hơn Nguyễn Thị Anh, coi đó như một hành động trả thù, đòi lại công bằng.

[3] Câu thoại được mượn từ vở chèo Hồ Xuân Hương, trong màn Hồ Xuân Hương thay chồng là ông phủ Vĩnh Tường xử kiện.

7 thoughts on “[Độc huyền cầm] 1 – 22 (Phần 1)

  1. jackfruit2307

    Không biết bao giờ anh lạnh nhạt Huyên đây?
    Thật ra giờ còn chưa thắm😀
    Nhưng theo lịch sử thì thấy gia tộc hỗ trợ Huyên mạnh. Liệu có phải do lí do chính trị.
    Không có cảm giác Tư Thành yêu ai, ít nhất là thời điểm này, thấy Tư Thành chỉ ngó nghiêng đông tây, tán gái theo bản năng nhưng vẫn có cái gì thiếu thiếu. Như là Tư Thành không yêu, cũng không phải bị làm cho mê muội nhất thời, cũng chẳng hẳn thích, tóm lại rất khó mô tả anh này. Tóm lại là không phải khó hiểu mà không biết diễn đạt anh này ra sao. Thậm chí không có cảm giác anh này mê gái @@
    Hoặc do thời điểm này thứ Tư Thành quan tâm không phải việc đó mà là sự nghiệp
    Tư Thành quá lí trí, như là chưa bao giờ xao nhãng.
    Mít có cảm giác Thục Giang chưa đủ để thành tâm giao của Tư Thành, nói chung là chưa thể là người chia sẻ. Còn hợp hay không cũng khó nói, vì có thể Tư Thành thoải mái khi bên người như vậy.
    Tư Thành tạo cho cảm giác rất Tư Thành, và chưa bị truyện hóa lên.
    Nên Mít đối với nhân vật Tư Thành cũng rất phức tạp.
    Thích cách xây dựng hình tượng nhân vật này nhưng không thể thích nhân vật này.

    1. isis-chan Post author

      Giờ Tư Thành còn chưa hề để ý, chưa có một chút động lòng nào trước Ngọc Huyên nên cái việc lạnh nhạt, lãnh cung kia để sau đi, từ từ cho hoa nở thì hoa mới tàn được :”>

      Tư Thành đào hoa, tán gái thành thần, cái này Mít nói đúng này, nhưng về bản thân nhân vật thì thực sự mình muốn người đọc cảm thấy không dễ dàng để dùng 1 hay 1 cụm từ nào đó miêu tả. Chỉ cần cảm thấy bị ấn tượng và thấy nv đó sinh động là đủ rồi. Cũng như những người có thật mình gặp ngoài đời ấy, không thể dùng đôi ba câu để miêu tả cho hết, nhiều cái nhìn thấy, nhưng có nhiều cái phải cảm thấy, nhiều cái khác nữa được giấu rất sâu trong lòng, người ngoài không biết được.

      Bình thường thì dù truyện có kể ở ngôi thứ 3 thì nam chính cũng chỉ làm 1 nhiệm vụ là đi yêu nữ chính, mình thấy thế. Nhưng với ĐHC, mình hy vọng có thể khắc họa một phần nào đó sự nghiệp hoành tráng cũng như tính cách phức tạp của Lê Thánh Tông.

      Thục Giang là mẫu nhân vật đơn giản, thuần nhất, có khi chị ấy với Thánh Tông chỉ là sự yêu thích đơn thuần thôi, “cảm giác thoải mái” như Mít nói ấy.

      Hì hì, được khen cách😄 nhân vật kìa❤. Với mình, nv cũng như người mình gặp trên phố, càng gặp, càng tìm hiểu, thấy họ như thế nào thì khắc họa lại như vậy. Nên nói thật là mình cũng không quá hy vọng mọi người sẽ thích Tư Thành cũng như Hải Triều của mình. Dù sao hai người đó cũng thuộc mẫu người khó tiếp cận

  2. jackfruit2307

    Nhưng mỗi nhân vật của Isis đều rất đặc biệt. Mỗi người có khía cạnh đặc biệt riêng. Hơn nữa số lượng nhân vật thì hùng hậu. Không biết Isis có định cho nguyên dàn hậu cung của Tư Thành vào không? :))
    Nhưng hậu cung của Tư Thành hình như không có hoàng hậu?
    Vì Huyên chỉ lên đến Quý Phi, mà quý phi có phải bằng Minh phi, Kính phi?

    1. isis-chan Post author

      Hậu cung của Thánh Tông, trừ Trường Lạc là nhân vật nữ chính ra thì mình chỉ chọn viết Thục Giang, Kính phi Nguyễn thị và cô gái dân gian gánh nước Thánh Tông gặp hồi đi đánh Chiêm Thành. Mình có những nhân vật thứ chính khác thú vị hơn để khai thác hơn là hậu cung, ví dụ như Lương Thế Vinh, Phạm Lam Ninh hay Dương Tô Mộc :”> Từ Thái Tổ đến Thánh Tông, hậu cung không phong hoàng hậu. Về sau tự quân lên ngôi thì mới truy phong mẹ đẻ mình. Chức vị cao nhất Nguyễn Thị Huyên có được khi Thánh Tông còn tại thế là Quý phi. Mình nghĩ trong tam phi thì địa vị của Quý phi có cao hơn 1 chút.

          1. jackfruit2307

            Liệu Dương Tô Mộc có biết cái chết của Bang Cơ hoặc là tương lai của Dương Tô Mộc thế nào? Sẽ thích chàng khác và có gia đình.
            Chắc Tô Mộc vs Bang Cơ cũng chưa đến mức là tình yêu

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s