[Độc huyền cầm] 1 – 4


Chương 4: Cung thành[1]

 

 

 

“Ngựa xe vắng khách bụi hồng
Một tòa cổ miếu, đôi dòng thanh lưu
Trăng soi nước, nước in cầu
Bức tranh thiên cổ đượm màu tang thương”[2]

 

 

 

4

 

 

 

Rèm châu khẽ động.

Cung nữ sắp làm hai hàng, mỗi người mỗi việc, nhất mực cung kính. Một ánh mắt vô ý đưa ngang cũng chẳng ai dám. Tổng quản cung Diên Khánh là một cung nữ tầm ba mươi tuổi, tên Hạ Liên. Người này vừa cẩn trọng, kiệm lời lại nghiêm khắc nên rất được Tuyên Từ Hoàng thái hậu tin dùng. Cô ngoảnh đầu nhìn bầu trời qua cửa sổ mở rộng rồi nhẹ nhàng quỳ xuống, cúi đầu lễ phép thưa:

-Bẩm Hoàng thái hậu, trời sáng rồi ạ!

-Đến giờ nào rồi? – Sau những tấm rèm màu vàng cam ánh kim truyền ra giọng nói thong thả, tỉnh táo, nghe qua đủ biết người kia hãy còn rất trẻ nhưng trong âm sắc lại nhuốm vẻ lạnh lùng quyền uy.

-Bẩm Hoàng thái hậu, mới đầu giờ Mão[3] ạ!

-Quan gia dậy chưa? – Từ bên trong vọng ra tiếng người trở mình, lật chiếc chăn mỏng bước xuống giường rồi xỏ chân vào đôi hài thêu.

-Dạ bẩm… – Hạ Liên đảo mắt rồi đành miễn cưỡng thưa – Ban nãy, hoạn quan bên điện Trường Xuân qua bẩm báo… quan gia… không chịu thức dậy để thay đồ, dùng bữa để chuẩn bị cho buổi chầu sớm ạ!

Lời nói của cô cung nữ chưa dứt, tấm rèm đã bay tung khi người phụ nữ từ nãy chỉ thấy tiếng không thấy hình đột ngột xuất hiện. Tuy được tất cả con dân trong thiên hạ kính cẩn quỳ rạp xuống tung hô: “Thánh mẫu hoàng thái hậu muôn tuổi”, nhưng kì thực đó vẫn chỉ là một cô gái trẻ mới ngoài hai mươi. Không còn ai là Thần phi Nguyễn Thị Anh nữa. Đó chỉ là một quãng đời, một kí ức của Tuyên Từ Hoàng thái hậu – người đang thống lĩnh hậu cung, thực sự nắm quyền sinh quyền sát trong thiên hạ.

Nguyễn Thị Anh đẹp. Cái ngày nàng còn là thiếu nữ, chỉ bằng một ánh nhìn đã khiến Thái Tông Văn hoàng đế quyến luyến, si mê thế nào thì giờ nàng còn đẹp hơn thế nhiều lần. Nước da trắng như trứng gà bóc; đôi gò má hồng hồng của cô gái còn đang phơi phới xuân xanh; hàng lông mày thanh nhã hơi xếch lên một chút càng khiến vẻ đẹp thêm mặn mà. Nhất là đôi mắt lóng lánh lúc thì yêu thương, khi lại sắc sảo đong đưa làm Nguyễn thị trở thành sắc hoa diễm lệ nhất, nổi bật nhất trong vườn hoa vây quanh Tiên đế thuở trước. Tiếc rằng, những nét mềm mại ấy giờ chẳng còn, chỉ để lại vẻ đẹp lộng lẫy nhưng khiến người ta sợ hãi ngay cả trong một tiếng thở, một cái khoát tay của nàng.

-Để nô tì giúp người thay áo!

Hạ Liên mới nhác nhìn thấy nét mặt không chỉ đơn giản được miêu tả bằng một từ ‘tức giận’ của Tuyên Từ Hoàng thái hậu liền miệng nói, mắt liếc ra hiệu cho đám cung nữ xung quanh ai vào việc nấy. Người hầu hạ Hoàng thái hậu chải đầu vấn tóc, kẻ dâng nước rửa mặt, nước trà đặc để súc miệng… Trong một thoáng, trừ tiếng chim hót líu lo vọng tới từ vườn hoa, bên trong cung Diên Khánh chỉ có những tiếng bước đi rất nhẹ nhưng gấp gáp, tiếng váy áo cọ vào nhau.

Hạ Liên không dám thở mạnh, lẳng lặng theo dõi đám cung nữ làm việc. Cô theo hầu Hoàng thái hậu từ lúc người mới nhập cung, hãy còn chưa được phong Thần phi cho đến lúc này. Chuyện nào cũng đã từng trải qua nhưng trước những cơn giận của chủ nhân, trái tim không lúc nào không đập thình thịch trong lồng ngực. Liếc nhìn con bé cung nữ lần đầu phục dịch Hoàng thái hậu, tuy chỉ đứng một chỗ bưng hộp khảm trai đựng ngọc bội mà cũng run cầm cập, Hạ Liên ái ngại thở ra rồi lừ mắt hàm ý bảo nó lui ra ngoài rồi giao cái hộp đó cho một người khác. Cẩn thận chỉnh lại bộ y phục với những hình thêu nổi chim phượng hoàng và hoa cúc bằng chỉ vàng kim trên người Nguyễn Thị Anh xong xuôi, cô quỳ xuống, hai tay cầm một sợi dây tết treo miếng ngọc trắng vô cùng tinh xảo vào thắt lưng cho chủ nhân rồi khom người bước giật lùi lại. Không cần đến một cái liếc nhìn tấm gương được dâng lên, Hoàng thái hậu ra lệnh:

-Di giá đến điện Trường Xuân!

Mới đầu hè, bình minh vừa ló rạng nên trời chưa oi nóng, vẫn vương lại chút không khí mát lành từ đêm hôm trước. Sen trong những đầm nước rộng bắt đầu hé nở, thả vào không khí mùi hương thanh nhã, thư thái. Sương trên mặt hồ như tấm vải mong manh hư hư thực thực tan ngay giữa ánh mặt trời. Yên tĩnh thế, đẹp đẽ thế bên cạnh cái lộng lẫy, trùng trùng của tầng tầng mái ngói cung điện nối tiếp nhau. Thế mà, người phụ nữ chẳng đoái hoài. Tuyên Từ khép hai tay phía trước, lưng giữ thẳng, sải chân thật nhanh nhưng chỉ làm tà váy hơi động theo nhịp bước. Ánh mắt đen sắc sảo giờ bình ổn trở lại, không một cảm xúc trừ vẻ nghiêm nghị tôn quý. Nàng ban xuống ánh nhìn bao quát tất cả khiến không ai biết Hoàng thái hậu chủ tâm nhắm vào điều gì. Cái cách nàng hơi đưa chiếc cằm thon ra phía trước, cái cách nàng mím đôi môi thoa son đỏ làm người ta lén nhìn mà gật gù thầm lặng rằng: “Quả nhiên là bậc quốc mẫu!”.

-Nhi thần bái kiến mẫu hậu!

-Chúng thần bái kiến Hoàng thái hậu!

Tà áo lụa vàng mới lướt qua bậu cửa sơn son của điện Trường Xuân, đám người bên trong đã quỳ rạp xuống. Bóng Tuyên Từ đổ trên sàn nhàn nhạt, kéo dài đến chỗ một cậu bé tầm bốn tuổi, mình mặc long bào. Ánh mắt nghiêm nghị nhìn kĩ dáng vẻ của đứa bé một hồi, cuối cùng đôi môi đỏ son mới khẽ cử động:

-Quan gia mau đứng dậy đi! Cũng coi như đám cung nữ, hoạn quan ở điện Trường Xuân nhanh tay nhanh mắt, sớm đã hầu hạ ngài chu đáo.

Đứa bé ngước lên, miệng định cười bẽn lẽn nhưng mới trông thấy dáng vẻ không vui của mẹ lại thôi. Kẻ dưới trong điện Trường Xuân len lén nhìn nhau, tay ai cũng ướt mồ hôi. Họ sợ ông giời con hàng ngày mình phải hầu hạ một thì sợ Hoàng thái hậu mười. Lần nào Hoàng đế làm mình làm mẩy lăn lộn trên giường không chịu thiết triều, chắc chắn mẫu hậu của ngài sẽ lôi một hoạn quan hoặc một cung nữ ra ngoài sân phạt đánh mười hèo vì tội không chăm sóc Hoàng đế chu đáo, không biết khuyên can người làm điều đúng mực. Từ đó về sau, những người theo hầu Hoàng đế một mặt cắt cử kẻ ra ngoài canh chừng xem lúc nào Hoàng thái hậu đến; mặt kia dùng đủ mọi cách từ làm trò mua vui, nịnh bợ, khóc lóc đến dập đầu van xin ông vua trẻ con này đoái thương. Hôm nay cũng là một ngày như vậy. May lúc Hoàng thái hậu đến, mọi việc đã tạm xong xuôi.

-Quan gia dùng bữa sáng chưa? – Tuyên Từ ngồi xuống, cẩn thận chỉnh lại long bào, thắt lưng cẩn ngọc của con trai. Giọng nói cất lên dịu dàng hơn một chút.

-Con đợi mẫu hậu! – Đứa bé cười, trên đôi má bầu bĩnh thoáng hiện lên một lúm đồng tiền mờ mờ.

-Bang Cơ, con đâu còn nhỏ nữa. Mẫu hậu đã nói rồi, giờ con là Hoàng đế. Chuyện gì cũng phải thật nghiêm túc, đàng hoàng. Không thể tùy tiện như lúc trước.

-Lúc trước bao giờ cũng có mẫu hậu ở cùng. Điện Trường Xuân rộng lắm, đám người này nói thế nào cũng không chịu ăn cùng con. Con không thích!

Đứa bé tên Bang Cơ vùng vằng giẫy ra, ngúng nguẩy định quay đi thì bị Tuyên Từ giữ lại. Gương mặt đẹp đẽ ấy thoáng nghiêm nghị như định quát mắng nhưng rồi lại thôi. Hàng lông mày xuôi xuôi, ánh mắt như có gì xa vắng, buồn bã.

-Không nói nữa. Ta với quan gia cùng dùng bữa rồi còn phải thiết triều.

-Dạ! – Thằng bé ngoái lại, cười tươi ngay rồi kéo mẹ theo mình.

Ống tay áo lụa hơi trượt xuống khi nàng đút cháo cho con, để lộ cổ tay nõn nà đeo chiếc vòng ngọc trắng. Trên đôi môi thoáng một nét cười của những ngày xưa cũ. Bang Cơ vẻ như vui lắm, hai chân dưới vạt áo thêu rồng đung đưa không ngớt trên chiếc ghế cao. Tuyên Từ lựa lời nói, nhìn thẳng vào đôi mắt đen lay láy của cậu con trai:

-Ban nãy, ta nghe nói quan gia không muốn thượng triều?

-Việc này… – Hai tay thằng bé bấu chặt lấy mép ghế gỗ, đầu cúi xuống ậm ừ như gà mắc tóc. Mắt liếc nhìn viên hoạn quan tên Đào Biểu hầu cận mình, đoán chứng chính ông ta đã đi thưa bẩm với mẫu hậu, miệng Bang Cơ hơi dẩu ra. Cậu thầm nghĩ trong bụng: “Ông cứ nhớ đấy! Từ bây giờ ta không chơi với ông nữa!”.

-Ta đã dạy người như thế nào? – Nàng đan hai tay lại, ngồi thẳng lưng trên ghế nhìn xuống, nghiêm giọng.

-Mẫu hậu dạy… giang sơn này là của phụ hoàng truyền cho con, là công lao khó nhọc của tổ tiên gây dựng, nên người làm hoàng đế phải dốc sức giữ gìn. Phải lo trước nỗi lo của thiên hạ, vui sau niềm vui của thiên hạ. Lấy trăm dân làm trọng. Biết nghe trung thần, lựa lời nói phải; xa lánh kẻ tiểu nhân bụng dạ hẹp hòi…

Nhìn cái đầu thằng bé lắc lắc khi đọc lại những lời ấy, người phụ nữ thầm thở dài trong lòng. Lời gan ruột kia nàng không biết Bang Cơ hiểu được bao nhiêu, cũng biết rõ với một đứa trẻ lên bốn chuyện ăn, chuyện chơi quan trọng hơn nhiều chuyện ngồi trên ngai vàng tại đại điện nghe hết người này đến người kia nói những điều nó chẳng hiểu lấy một chữ. Nhưng đã sinh ra mang mệnh đế vương thì không thể sống như một đứa trẻ bình thường. Tuyên Từ không thể sống mãi, không thể thay Bang Cơ dẹp đi hết những chông gai. Bời, nói thế nào trên con đường này sẽ có lúc thằng bé chỉ còn lại một mình.

-Quan gia… – Nàng nhẹ kéo tay đứa bé để nó ngả vào lòng mình – Mẫu hậu biết con không thích, cũng chưa hiểu hết những điều mẫu hậu và các thầy tại Kinh Diên dạy con. Nhưng mỗi ngày một chút, từ từ con sẽ quen.

-Con không thích! Con không chịu! Tại sao con không được như mấy đứa khác mà ngày nào cũng phải làm cái này, cái kia? Mệt chết đi được! Chán chết đi được! – Bang Cơ hẩy tay người đang vỗ về mình, mắt ngân ngấn nước như sắp khóc, nói sẵng – Mẫu hậu thích thì đi mà làm!

-Con… – Nàng run giọng, đôi mắt mở lớn đầy phẫn nộ. Cánh tay đã vung lên, nếu như không phải vì Hạ Liên to gan mạo phạm níu lại, chắc chắn đã giáng xuống một cái tát nổ đom đóm mắt.

Viên hoạn quan Đào Biểu sợ đến hai đầu gối va vào nhau lập cập, khom khom mình chạy lại gần, lạy như tế sao:

-Xin Hoàng thái hậu bớt giận! Xin Hoàng thái hậu bớt giận! Quan gia còn ít tuổi… nên lỡ miệng. Quan gia… xin người… xin người nói vài lời với Hoàng thái hậu…

-Ta không nói sai. Ta không xin lỗi! – Đứa bé vênh mặt lên cãi bướng. Cái tay khó khăn lắm mới giơ lên quẹt được nước mắt vì tay áo khá rộng lại thêu đủ họa tiết nặng trịch. Nhảy xuống khỏi cái ghế, Bang Cơ cố ngẩng cao đầu bước về phía trước – Thiết triều thì thiết triều.

-Lệnh bà, xin người… – Hạ Liên nhìn theo bóng hoàng đế trẻ con khuất sau cánh cửa rộng mở. Nàng thấp giọng nhắc rồi nhận ra vẻ sững sờ ban nãy đã không còn lưu lại chút dấu vết nào trên gương mặt tuyệt mỹ của Tuyên Từ Hoàng thái hậu.  

-Đến giờ thiết triều rồi! – Người bình thản cất lời.

Sau khi Thái Tông hoàng đế đột ngột băng hà, Trịnh Khả, Nguyễn Xí, Lê Thụ nhận di mệnh cùng Đinh Liệt, Lê Bôi tôn Hoàng thái tử Bang Cơ lên ngôi. Vua đăng cơ lúc hãy còn ít tuổi nên theo lệ cũ, Hoàng thái hậu buông rèm nhiếp chính, quyết đoán việc nước. Chớp mắt cũng đã ba năm trôi qua từ cái ngày ấy. Ba năm thực không dài với một người bình thường nhưng với Nguyễn Thị Anh, dường như con số ấy phải gấp lên nhiều, nhiều lần nữa. Nỗi sợ hãi toan tính của một cung phi năm xưa giờ đổi ra nỗi lo lắng của người giữ an nguy thiên hạ, giữ ngai vàng sao cho đứng vững để đứa trẻ hãy còn ngây thơ có thể sống tiếp, có thể trưởng thành. Lòng người lúc nào cũng như lửa đốt, trăm mối trăm bề nên một chút nhõng nhẽo, một chút ương bướng của con trẻ thật không khác gì đổ thêm dầu vào lửa. Nước cờ đến thế này chưa lúc nào nằm trong tính toán của Nguyễn Thị Anh. Nhưng thói đời là thế, cờ đến tay ai thì người ấy phất. Huống hồ, địa vị này ngồi vào không dễ, ngồi vào rồi muốn đứng lên càng không dễ, bởi cái giá thực rất đắt, nhất định phải đổi lại bằng sinh mệnh, bằng máu người.

Qua tấm rèm mỏng màu vàng kim buông sau ngai vàng của Hoàng đế, Tuyên Từ Hoàng thái hậu chầm chậm thở ra, hai tay vẫn đặt yên trên đùi. Nàng cất giọng:

-Xưa cổ nhân có câu dĩ nông vi bản[4], muốn làm nghề nông nhất định không thể lơ là thủy lợi. Hồi đầu năm, quan gia đã sai văn thần đốc suất quân lính các xứ đào các kênh ở lộ Thanh Hoa[5], nay lệnh xuống yêu cầu chú trọng hơn nữa chuyện tưới tiêu ở các địa phương khác. Dân không no đủ tất làm loạn. Còn chuyện Chiêm Thành dám vào cướp thành An Dung, tuy trời giúp Đại Việt làm ra trận lũ lớn khiến chúng thua to nhưng mưu đồ bất chính của vua Chiêm đã rõ. Quan quân trên dưới nhất nhất một lòng, đề cao cảnh giác, tuyệt không được để chúng khinh nhờn bản triều ta thêm lần nào nữa.

Lời nói sang sảng vang lên sau lưng Bang Cơ làm cậu bé lẫn bá quan văn võ đều phải kính cẩn lắng tai nghe. Không ai dám lơ đãng, càng không ai coi người ngồi sau tấm rèm chỉ là một cô gái được tiếng xinh đẹp hơn người. Tiếng tăm của Nguyễn Thị Anh từ thời Tiên đế còn sống đã đồn ra khắp kinh thành chứ không chỉ bó hẹp trong cấm cung. Nhưng lúc đó người ta chỉ nói nàng đẹp ra sao, Tiên đế yêu nàng đến thế nào mà thôi. Sau cái chết đột ngột của ngài lại đến vụ xử án Lệ Chi Viên làm rung trời chuyển đất, không hiếm người bàn ra tán vào, lời ong tiếng ve về việc hậu cung vì tranh sủng mà làm ra chuyện phế lập ngôi Hoàng thái tử liên tiếp. Đến mức, thói đố kị hồng nhan ấy đẩy vị tiệp dư đang mang long thai phải lưu lạc chốn dân gian. Thậm chí, người ta còn đồn đại ngấm ngầm những chuyện thâm cung bí sử khác nghe qua không biết thật giả đến đâu nhưng cũng rợn người.

Rành rành là phía Thần phi thắng thế nên người đó mới đàng hoàng trở thành Hoàng thái hậu, trở thành người đàn bà quyền lực nhất trời Nam. Lẽ đời thường uốn theo kẻ mạnh, thường nương theo hướng gió đang lên nhưng không phải ai trong thiên hạ cũng đều nghĩ thế. Tuyên Từ không phải một thiếu nữ ngây thơ, càng không phải một phụ nữ thiếu thực tế nên những điều tiếng ấy hẳn nhiên biết rõ. Nhưng cách tốt nhất để đối đầu với những luồng ý kiến không thuận không phải là công khai trừng phạt, chẳng phải là quở trách dọa dẫm mà chính là tỏ rõ cho thiên hạ thấy tấm lòng ngay thẳng cùng tài trí của mình. Điều này dù người ta có phục hay không phục địa vị hiện thời Nguyễn Thị Anh cũng phải thừa nhận người đàn bà này làm rất tốt.

***

-MẪU HẬU ĐÁNH NHI THẦN! MẪU HẬU ĐÁNH NHI THẦN! CON Ứ NHÌN MẶT MẪU HẬU NỮA! CON GHÉT MẪU HẬU!

Đứa bé mình vẫn còn mặc nguyên long bào dậm chân tức giận, trên mi vẫn còn đọng những giọt nước mắt trong veo. Cậu đưa tay dùng hết sức lực đóng sầm cánh cửa gỗ của điện Trường Xuân lại. Mấy hoạn quan đứng gần đó mặt mày tái mét, hết nhìn ra cửa lại nhìn chủ nhân rồi vội sụp xuống van xin:

-Quan gia, xin người nguôi giận!

-TA CẤM! – Bang Cơ xỉa ngón tay ngắn ngủn của mình về phía trước, gào lên – Ai dám để mẫu hậu bước vào… ta… ta chém đầu kẻ đó!

Tiện tay tiện chân xô đổ những bình phong, những món đồ trang trí, cậu bé chạy vào trong tẩm cung mặc cho cung nữ, hoạn quan hớt hải đuổi theo. Đào Biểu thở không ra hơi, lắc đầu bảo đám người dưới thu dọn những đồ đạc vương vãi. Còn bản thân ông cúi mình đi nhặt nào hia, nào thắt lưng, nào ngọc bội ông vua nhỏ vứt ra sàn. Ra hiệu cho đám cung nữ đang hết lời cầu xin ra ngoài, viên nội thị chỉnh lại chiếc áo trên người rồi gõ lên cánh cửa gỗ đóng kín mấy tiếng.

-Cút cho ta! – Bang Cơ quát.

-Quan gia, là thần. Đến cả Đào Biểu, quan gia cũng không muốn nhìn nữa sao? – Hoạn quan ôn tồn cất lời, trong giọng nói còn chứa quá tám phần trìu mến. – Quan gia không vui thì để thần làm con ngựa cho ngài cưỡi nhong nhong nhé?

-Nói thế còn nghe được!

Cánh cửa từ từ mở ra. Đứa bé hai mắt sưng húp đứng nép một bên. Nó vừa trông thấy gương mặt hiền lành của người hoạn quan thì đột nhiên lại khóc lớn, nhào vào lòng ông. Mỉm cười thật nhẹ, Đào Biểu vỗ vỗ lên lưng Bang Cơ, an ủi:

-Quan gia, sao người lại khóc chứ? Người là đế vương một nước, không nên như vậy!

-Mẫu hậu đánh con, lần đầu tiên mẫu hậu đánh con! – Cậu bé nắm chặt ngực áo người trước mặt thút thít, oan ức kể. Đến lúc này Bang Cơ vẫn không hiểu tại sao mẹ mình lại đóng chặt cửa cung rồi lôi cậu ra đánh đòn. Vì cậu nói không muốn mặc long bào, vì cậu không muốn ngồi im như tượng trên long ngai, giả vờ như hiểu hết điều người ta nói hay vì lẽ gì khác?

Người đàn ông định mở miệng sửa lại lời Bang Cơ nói. Nhưng nhìn đứa bé trong lòng mình, ông lại thôi, gác chuyện ấy sang lúc khác. Bàn tay đưa lên kéo tuột chiếc mũ xung thiên đội lúc thiết triều trên đầu xuống, đứa bé dùng sức định ném đi thật xa nhưng may có người bắt được. Gương mặt này hẳn nhiên cậu chẳng xa lạ gì.

-Quan gia nguôi giận! – Hạ Liên ôm chiếc mũ với những họa tiết hình rồng bằng vàng vào lòng. Nàng thẩm thở ra rồi kính cẩn trao lại cho đứa bé, cúi đầu – Xin người về sau đừng nhẹ nhàng liệng vật này đi như vậy.

Cái miệng xinh xinh định cãi lại nhưng thấy dáng vẻ bình ổn, khiêm nhường của cô cung nữ, Bang Cơ đành thôi. Cậu ra hiệu cho Đào Biểu nhận lấy, cất đi.

-Quan gia không vui, Hoàng thái hậu cũng không vui. – Hạ Liên nhẹ nhàng nói, mặt không nhìn lên, tỉ mỉ giúp cậu bé thay đồ, rửa chân tay – Người xem, như vậy đâu tốt lành, đúng không?

Phất tay áo rồi lẳng lặng bước nhanh về phía trước, đứa bé không nói gì nhưng cũng không tỏ vẻ ương bướng nữa. Đào Biểu cúi đầu cười cười, nhỏ giọng:

-Đúng là chỉ có Hạ Liên là có thể dỗ yên vị chủ nhân này!

Nằm bẹp xuống giường, áp cái má bầu bầu xuống mặt chiếc sập gỗ màu nâu đen mát rượi, đứa bé vỗ vỗ tay xuống như có ý gọi. Ra hiệu cho đám cung nữ, hoạn quan lui hết, Đào Biểu và Hạ Liên lại gần. Phe phảy chiếc quạt làm mái tóc tơ của Hoàng đế bay bay, cô cung nữ ngọt ngào nói:

-Quan gia có gì sai bảo ạ?

-Trẫm làm vậy là… không đúng? – Bang Cơ lí nhí cất tiếng. Rồi như cảm thấy những lời thú nhận làm bản thân thấy thẹn khi nhớ lại cơn giận ban nãy, đứa bé liền lăn một vòng trên giường, nói lại – Là mẫu hậu sai, là mẫu hậu đánh trẫm trước.

Dâng đĩa đưa hấu đỏ ngọt mát đã bổ sẵn lên, viên hoạn quan dỗ dành chủ nhân dùng một chút rồi mới nói:

-Hoàng thái hậu đánh quan gia, quan gia đau nhưng lòng Hoàng thái hậu còn đau hơn nữa!

-Thật à? Ta không tin! – Đứa bé lắc lắc đầu, khoanh hai chân lại.

Quạt mạnh tay hơn một chút, cô cung nữ nhìn Hoàng đế cần mẫn xiên xiên chọc chọc từng miếng miếng dưa, gẩy gẩy từng cái hạt đen ra thì chợt mỉm cười. Xưa nay cứ đến mùa hè, khi các lộ tiến cống dưa hấu vào cung, bao giờ Bang Cơ cũng nằng nặc bắt Hạ Liên chọn quả ngon nhất bổ ra rồi tự tay bỏ hạt để dâng lên Hoàng thái hậu. Nghiêng đầu, cô thủ thỉ:

-Thật ạ! Nô tì dám mang mạng mình ra đảm bảo với người. Những lúc bệ hạ không khỏe, có lúc nào Hoàng thái hậu không ở bên, không lo lắng đâu? Huống hồ lần này, chính lệnh bà đánh người đau như vậy. Nhưng Hoàng thái hậu cũng có nỗi khổ tâm của người.

-Khổ tâm? – Đứa bé ngước lên, ánh mắt trong veo, nhất thời không hiểu nghĩa của từ này.

Đào Biểu ngồi xuống dưới sàn, suy nghĩ một lúc xem nên giải thích ra sao rồi đáp:

-Người còn nhớ lần thần bị Hoàng thái hậu trách phạt, bị lôi ra đánh năm hèo ở ngoài sân điện Trường Xuân không ạ? Lần đó quan gia nói người rất buồn, rất không muốn thấy thần bị phạt. Quan gia thương xót cái thân già của thần nhưng luật lệ là luật lệ, không thể không làm theo. Nếu không, một chút nuông chiều ấy mọi chuyện sẽ lộn xộn hết cả. Cảm giác trong lòng người lúc đó chính là khổ tâm.

-Nhưng ta không thích làm Hoàng đế, chán chết đi được! – Bang Cơ thở dài thượt một cái làm mấy sợi tóc rủ xuống trước trán bay bay – Ai thích làm thì đi mà làm, ta chỉ muốn đi thả diều, câu cá, chèo th…

Bàn tay Hạ Liên đưa ra che trước miệng cậu. Cô lắc đầu, ánh mắt đăm đăm:

-Quan gia, ngàn lần vạn lần về sau xin người đừng bao giờ nhắc lại những điều này trước mặt lệnh bà, cũng tuyệt đối không được nói cho ai hay.

Thu những ngón tay lại, cô cung nữ cúi đầu như có ý nhận mình đã quá mạo phạm long uy. Nhưng Bang Cơ từ nhỏ đã quen có Hạ Liên và Đào Biểu bên cạnh, cử chỉ này của họ làm cậu thấy vui hơn nên không để tâm, không bắt tội, càng không kể với mẫu hậu. Lắc lắc cổ tay Hạ Liên, Bang Cơ nằng nặc hỏi:

-Sao lại không? Trẫm nói sai sao?

Đưa mắt nhìn Đào Biểu, cô cung nữ không biết đáp sao cho phải, đành cúi xuống vò vò vạt áo. Người đàn ông trầm tư hồi lâu, những nếp nhăn xô lại làm gương mặt hiền lành hay pha đủ thứ trò khiến đứa bé vui già đi thêm mấy tuổi.

-Quan gia còn nhỏ nên có nhiều chuyện người chưa nên biết. – Ông nhìn thẳng vào đứa bé đang ngồi trên giường, từ tốn nói – Thần chỉ có thể thưa rằng, Hoàng thái hậu đã phải đánh đổi rất nhiều để giữ gìn tính mạng này cho người. Để quan gia có thể sống, để lệnh bà có thể sống, người nhất định không được từ bỏ ngôi thiên tử.

Trầm hương tản mát. Rèm lụa đung đưa trong cơn gió chiều đượm hương sen và mùi nước mát lành. Hàng lông mày của đứa bé cau lại mãi. Cậu suy nghĩ rất lâu, rất lâu rồi nhảy xuống khỏi giường:

-Hạ Liên, đi chọn dưa hấu với trẫm. À, giờ đang là mùa hè, nóng thế này thì nên nấu chè đậu xanh nữa.

-Nô tì tuân chỉ! – Cô cung nữ mỉm cười rồi đon đả đi theo sau vị Hoàng đế nhỏ tuổi.

Trời về khuya, không khí oi nồng cũng tan bớt. Những ô cửa sổ lớn ở cung Diên Khánh mở rộng đón những cơn gió mát lành. Tán cây đung đưa làm những dãy đèn lồng treo dưới mái hiên các cung điện khác lúc ẩn lúc hiện trông cũng vui mắt. Hạ Liên nhẹ nhàng thắp thêm mấy ngọn nến rồi múc thêm một bát chè nữa dâng lên Tuyên Từ Hoàng thái hậu. Nàng dùng chiếc thìa sứ men xanh khuấy nhẹ, từ từ thưởng thức. Vị ngọt thanh không hiểu sao trôi xuống cổ họng lại thấy mằn mặn.

-Lần này lại làm khó ngươi rồi! – Tuyên Từ chầm chậm nói, tay vẫn lật giở tấu chương.

-Nô tì không dám. Là quan gia đã nghĩ thông, đã dần hiểu tấm lòng của lệnh bà.

-Vẫn là con trai đối xử với người mẹ này tốt nhất! – Phẩy tay ra hiệu cho cung nữ dọn dẹp những đĩa thức ăn trên bàn rồi lui ra hết, đôi mắt lúc nãy trong ánh nến dường như còn loang loáng nước giờ đã nhìn lên đầy uy quyền – Chiếu chỉ quan gia ban xuống đã đi chưa?

-Theo thần tính toán, chỉ nội trong sáng mai quan truyền chỉ sẽ đến Đô Kỳ.

-Vẫn tại Cung thành, người cũ lại gặp nhau rồi! – Đôi môi đỏ nhếch cười đường bệ. Ánh mắt đen êm như nhung ánh lên những tia nhìn giá lạnh, thản nhiên.

Cũng vào một đêm như đêm nay gần một năm về trước, mật thám Hoàng thái hậu cử đi mang về một tin không biết lành hay dữ. Đúng là cái kim trong bọc lâu ngày cũng lòi ra. Nguyễn Trãi, Nguyễn Xí, Đinh Liệt cố sức cứu giúp, che đậy cho Ngô Thị Ngọc Dao đến thế cuối cùng cũng vẫn đến ngày này. Hạ Liên chỉ thấy lạ khi Hoàng thái hậu đối diện với cái gai trong mắt, cái đinh trong thịt không nhổ ra được kia hoàn toàn bình thản. Nguyễn Thái hậu để mẹ con vị Tiệp dư ấy sống yên ổn thêm một năm nữa.

Thế nhưng ngay sau tin đó, người làm duy nhất một việc là bắt giam Thái phó Đinh Liệt cùng gia quyến. Vị đại nhân này là họ hàng ruột thịt tính về đằng ngoại của Ngô Thị Ngọc Dao. Ông ta trải qua biến cố triều chính từ thời Thái Tổ, Thái Tông, nhưng thay vì bị cuốn vào giống Nguyễn Văn Xảo, Trần Nguyên Hãn, Lê Sát, Lê Ngân… giờ còn đường đường là lão thần quyền cao chức trọng. Loại người này không thể bỏ nhưng cần phải răn dạy để họ nhớ rõ hiện nay, chủ nhân của Cung thành là ai. Những chuyện lén lút năm xưa đám người đó gây ra để cản trở kế hoạch của Nguyễn thần phi giờ không thể không tính, không thể để chúng muốn làm gì thì làm.

-Bẩm lệnh bà, cung Khánh Phương đã được dọn dẹp xong. Cung nữ, hoạn quan hầu hạ cũng được điều đến theo đúng ý chỉ của người! – Hạ Liên cúi mình, khẽ thưa.

-Vật hoàn cố chủ. Ta thực sự mong cuộc gặp gỡ này! – Nàng cười, nhấp môi vào chén trà vẻ như sáng khoái lắm.

-Hoàng thái hậu xin thứ cho nô tì nhiều lời… Thực sự người an tâm khi để mẹ con Tiệp dư Ngô thị… – Cô cung nữ lo lắng đưa mắt nhìn, hoàn toàn không hiểu hết tâm ý của người phụ nữ trẻ đang an nhàn thưởng thức âm thanh vi vu của gió hè vuốt nhẹ trên những viên ngói mũi hài.

-Ngươi cứ từ từ đợi xem!

***

Giờ không còn ai là Lê Hạo nữa.

Đứa bé dần dần làm quen với ý nghĩ đó khi một người đàn ông mặc bộ đồ bằng lụa xanh đắt tiền, đầu đội cái mũ trông ngồ ngộ, dáng vẻ trang nghiêm, kính cẩn mang đến một hộp gỗ sơn son tuyệt đẹp phủ bên trên một tấm lụa vàng. Bên trong đựng cuộn giấy làm thay đổi hoàn toàn cuộc sống yên lành của cậu lúc trước. Khi chị Gái chạy ra ngoài bãi sông gọi Hạo về, tay chân luống cuống kéo gầu nước từ dưới giếng lên giúp cậu rửa chân tay, đứa bé đã mơ hồ nhận ra có điều gì không ổn. Người mẹ xinh đẹp vẫn giữ nguyên vẻ đoan trang mực thước, nhưng trong ánh mắt lại lộ ra những nét thất thần, sửng sốt.

Ngọc Dao không ngờ ngày này lại đến như vậy. Tiếng là “Phụng thiên thừa vận, Hoàng đế chiếu viết” nhưng ai cũng hiểu một vị Hoàng đế mới lên bốn làm sao có thể xếp đặt được đến thế này. Mọi thứ chu đáo đến nỗi khiến nàng cảm thấy Tuyên Từ Hoàng thái hậu đã biết rõ mọi chuyện từ lúc bắt giam Thái phó Đinh Liệt. Chỉ là người đàn bà đó muốn tránh điều tiếng, lại như muốn chơi thêm với con cá đã nằm gọn trong nơm nên mới dùng dằng đến tận lúc này mới ban chỉ xuống.

“Thân là hoàng nam của Thái Tông Văn hoàng đế, lại xét theo tổ chế từ xưa, nay phong Hoàng tử thứ tư của Tiên đế là Lê Tư Thành làm Bình Nguyên vương. Cho vào ở kinh sư, cùng học tập tại Kinh Diên như các vương khác để sớm ngày phụng sự quốc gia. Đó là ân điển, cũng là trách nhiệm không thể nào đổi khác.

Xét thấy Ngô Thị Ngọc Dao, con gái Thái bảo Ngô Từ một lòng trung trinh, tận tâm tận lực nuôi dạy Bình Nguyên vương nên người. Nay phục vị Tiệp dư, ban cung Khánh Phương, mọi việc vẫn theo nếp cũ”.

Mấy lời ấy trong thánh chỉ vua ban tuy chỉ tuyên đọc một lần nhưng để lại những dấu vết không phai trong lòng người phụ nữ và đứa trẻ. Quãng đời dưới những tán cây đất Đô Kỳ mà Ngọc Dao nhắc đi nhắc lại với bản thân rằng đấy chính là hiện thực hóa ra lại là một giấc mơ ngắn ngủi. Nàng để mặc cung nữ hầu hạ mình thay áo, để giác quan được ve vuốt trong cái mịn màng của lụa là, trong mùi hương của phấn sáp, sắc vàng của kim thoa. Còn tâm hồn nàng thì ở đâu đâu.

Đến khi tỉnh ra, hoàng cung trước mắt vẫn như năm xưa, vẫn đẹp đẽ, lộng lẫy nhưng phong kín, u hoài. Ngọc Dao chẳng còn là thiếu nữ ngày ấy và người đang đợi nàng cũng không còn là Nguyễn Thị Anh sắc nước hương trời với tiếng cười lanh lảnh. Dáng vẻ uyển chuyển đầy tự tin, kiêu hãnh ấy bẩm sinh đã thu hút ánh nhìn của kẻ khác, khiến người ta ngơ ngẩn không thôi.

-Tư Thành, con lại đây! – Nàng khẽ gọi.

Cậu bé hơi nhãng ra một chút rồi nhanh chóng nhận ra mẹ đang gọi mình. Chút sửng sốt, thắc mắc khi cậu hỏi: “Mẹ ơi, ai là Lê Tư Thành?” giờ đã không còn. Trẻ con vốn nhanh quên, nhanh nhớ, cũng nhanh quen với những thay đổi đột ngột trong đời. Ngọc Dao hiểu rõ Tư Thành hoàn toàn không ý thức được hoàng cung là chốn thế nào, cái tước “Bình Nguyên vương” trên vai ra sao, rồi thân phận “hoàng tử thứ tư của Tiên đế” là gì. Nhưng chí ít, con trai nàng hiểu rất rõ nỗi bất an trong đáy mắt mẹ nên tự giác biết phải cư xử cho đúng mực.

-Từ nay về sau… – Nàng nhỏ giọng nói, dùng hai bàn tay mình nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của đứa trẻ, tần ngần.

-Chuyện gì cũng phải để ý trước sau, cẩn trọng như bước trên băng mỏng. – Tư Thành hơi cúi đầu về phía trước, ghé vào tai mẹ thì thầm những điều phải nghe hàng ngày đó. Miệng không quên nở nụ cười – Con nhớ mà!

Hoàng cung rộng lớn, rộng hơn nhiều lần những cánh đồng thẳng cánh cò bay. Lầu gác nối tiếp nhau. Thứ gì cũng đẹp đẽ, to lớn, bóng bẩy. Đứa bé hiếu kì lắm, muốn nhìn xung quanh cho thỏa nhưng vẫn phải cố làm ra vẻ đàng hoàng. Mắt cậu nhìn về phía trước, lưng giữ thẳng. Những ngón tay nắm quanh bàn tay Tư Thành khẽ run lên, lòng bàn tay ươn ướt mồ hôi lạnh. Liếc mắt nhìn gương mặt lần đầu trang điểm của Ngọc Dao, lòng thằng bé không khỏi tự đắc bởi mẹ nó thật đẹp. Bặm môi lại, cái siết tay đột ngột của đứa bé làm người thiếu phụ có chút giật mình nhưng lại khiến trái tim đập chậm đi một chút.

Mới sáng ra mà trời đã nóng bức, nhưng chỉ cần bước chân qua thềm điện, không khí mát lành thoang thoảng hương thơm thanh nhã đã ùa đến. Nhẹ bước về phía trước, Tư Thành nhìn mẹ quỳ xuống thế nào thì cũng bắt chước làm theo, không dám ngẩng đầu nhìn thẳng dù trong lòng, ham muốn đó đang cồn cào.

-Thần thiếp Ngô Thị Ngọc Dao bái kiến quan gia, bái kiến Hoàng thái hậu. Quan gia muôn tuổi, Hoàng thái hậu muôn tuổi[6].

-Thần đệ Bình Nguyên vương Lê Tư Thành bái kiến quan gia, bái kiến Hoàng thái hậu. Quan gia muôn tuổi. Hoàng thái hậu muôn tuổi.

Đôi mắt phượng của Tuyên Từ nhìn xuống, ngắm nghía hồi lâu hai người đang quỳ dưới điện, thoáng nở một nụ cười hài lòng. Đứa bé kia tuy còn nhỏ tuổi nhưng đã được dạy dỗ đến nơi đến chốn, ăn nói trơn tru, từ giọng điệu đến dáng vẻ đều trông rất vừa mắt. Quả nhiên là con trai của Tiên đế, đến cả khí chất cũng được kế thừa. Người phụ nữ khẽ nghiêng mình, vỗ nhẹ lên tay Bang Cơ như có ý nhắc nhở. Cậu bé lắc lắc đầu, chỉ chờ có thế liền cười cười rồi khoát tay, bảo:

-Trẫm miễn lễ!

-Tạ ơn quan gia, tạ ơn Hoàng thái hậu! – Ngọc Dao từ từ đứng dậy, đưa tay đỡ đứa con trai nhỏ – Hôm nay thần thiếp cùng Bình Nguyên vương trước thì xin thỉnh an quan gia và Hoàng thái hậu, sau là xin tạ ơn ân điển trời bể của lưỡng cung.

-Đều là người nhà cả, quan gia chỉ theo đúng phép tắc của hoàng tộc, của triều đình mà phong tước. Tiệp dư quá câu nệ rồi! – Tuyên Từ mỉm cười, liếc mắt nhìn Hạ Liên – Ban ghế, ban nước cho Bình Nguyên vương và Ngô Tiệp dư.

Ngọc Dao đưa mắt nhìn đứa trẻ ngồi trên chiếc ghế chạm rồng đặt chính giữa điện. Vẻ mặt đáng yêu trong sáng ấy cùng cái hiếu động con trẻ bị giấu sau tấm hoàng bào làm nàng thấy dễ gần. Một đứa trẻ lên ba, một đứa lên bốn, nếu như không phải vì những tranh đoạt, những sắp đặt của người lớn, có thể vui vẻ lớn lên bên nhau thì thật tốt. Ngọc Dao kín đáo quan sát gương mặt của Hoàng đế và Hoàng thái hậu thế nào thì họ cũng làm y như vậy với nàng.

Bang Cơ thích đứa trẻ mới đến lắm, cậu có nghe mẫu hậu nói đó chính là em trai mình, lại từng sống ở bên ngoài một thời gian. “Bên ngoài”, mới chỉ nghe đến thế đã thấy hấp dẫn lắm rồi. Từ hồi nào tới giờ trong cung chỉ toàn người lớn hơn cậu. Đào Biểu đã già, vui tính thì vui tính thật nhưng chẳng thể cùng Bang Cơ chơi đùa. Hạ Liên tuy rất biết chiều chuộng nhưng lúc nào cũng nghiêm nghị, phép tắc. Đám cung nữ, hoạn quan thì vừa trông thấy bóng đứa trẻ đã quỳ vội xuống hành lễ chán chết. Giờ trong cung có thêm một đứa bé nữa thế này có phải vui hơn không? Bang Cơ muốn níu níu tay áo mẫu hậu xin ra ngoài chơi lắm nhưng không dám, đành ngồi im trên ghế. Cái ngày Tuyên Từ mở hộp đựng kim ấn rồi tự tay giúp Bang Cơ đóng dấu triện son lên tờ chiếu chỉ phong tước cho Tư Thành, cuộc đời của hai đứa trẻ đã rẽ theo những hướng khác nhau. Câu hỏi ngây thơ: “Mẫu hậu đón em ấy vào cung chơi cùng con được không?” không hề có lời đáp.

-Quan gia, chẳng phải người vẫn luôn muốn gặp Bình Nguyên vương sao? Người là hoàng huynh, cũng nên dẫn thân vương đi thăm thú hoàng cung một chút. Anh em một nhà nên thân thiết với nhau!

Những lời ấy của người phụ nữ làm hai đứa trẻ giật mình, làm cả Ngọc Dao giật mình như không tin nổi. Phẩy tay ra hiệu cho Đào Biểu cùng mấy cung nữ theo hầu hai vị chủ nhân, cuối cùng trong điện chỉ còn hai người phụ nữ.

-Là nhân duyên đúng không? – Tuyên Từ cười nhẹ, khóe môi hơi nhếch lên – Cuối cùng chỉ còn lại chúng ta gặp lại nhau ở hoàng cung này.

Trong số những phi tần của Tiên đế, quả nhiên những người còn có thể ra vào Cung thành giờ chỉ còn Nguyễn Thị Anh, Bùi Thái phi và Ngô Thị Ngọc Dao. Những lời kia ám chỉ thăng trầm năm xưa, hay chỉ đơn giản là gợi lại chuyện cũ, nhất thời Ngọc Dao chưa dò ra ẩn ý nên chỉ cúi đầu không đáp. Quanh hành động của Hoàng thái hậu, có người nói người ban ơn, thân ở ngôi cao nhưng không quên đứa con trai nhỏ lưu lạc của Thái Tông; cũng có người nói Hoàng thái hậu ân hận vì khi trước quá vội vàng quy kết cho Ngô Tiệp dư tội dùng bùa ngải ám hại đương kim Hoàng đế lúc đó đang là Hoàng thái tử…

Nhưng dù là lý lẽ gì, Ngọc Dao cũng đều biết là chẳng phải. Một người như Nguyễn Thị Anh thực sự có trong lòng hai chữ ‘hối hận’ hay sao? Chẳng qua, nếu để mẹ con nàng sống ở Đô Kỳ hay lưu lạc trong dân gian, Hoàng thái hậu không thể quản hết hành tung hay những lời đồn đại. Ai chẳng biết cái gì đồn qua đồn lại quá nhiều, nhiều người cùng nói giống nhau thì từ giả cũng thành thật được. Vậy thì chi bằng đón họ về lại kinh sư, ở dưới chân thiên tử không phải dễ kiểm soát hơn sao, lại được thêm tiếng nhân từ, quảng đại. Một mũi tên trúng hai đích, đơn giản mà cao thâm hơn nhiều chuyện lẳng lặng cho người trừ khử.

-Những năm qua Tiệp dư ở bên ngoài hẳn không dễ dàng gì? – Tuyên Từ nhấp môi vào chén trà, nhìn xuống – Để giọt máu của Tiên đế phải sống cực khổ như vậy, ta rất áy náy. Nhưng giờ thì tốt rồi, gia đình đoàn viên, anh em như thủ túc. Cuộc sống từ nay về sau sẽ dễ chịu hơn.

-Tạ ơn Hoàng thái hậu đã quan tâm. Cuộc sống bên ngoài của mẹ con thần thiếp cũng không quá thiếu thốn. – Ngọc Dao điềm đạm đòn nhận ánh mắt dò xét của người phụ nữ mình mặc y phục lộng lẫy kia, thưa – Thần thiếp nhập cung lần này còn vì muốn xin Hoàng thái hậu ban ơn chuẩn y cho một chuyện.

-Chúng ta đều là phi tần hầu hạ Tiên đế, Tiệp dư không cần khách sáo dùng đến từ “ban ơn” – Người phụ nữ cười cười, vẻ như chờ đợi.

Ngọc Dao siết hai bàn tay vào nhau rồi quỳ xuống, kính cẩn, từ tốn thưa:

-Ân điển trời bể của quan gia, của Hoàng thái hậu trong lòng thần thiếp vô cùng cảm kích nhưng thực không dám nhận. Thần thiếp sống ở bên ngoài đã lâu, quen với cung cách dân gian nên giờ vào cung e rằng không tiện. Hơn nữa mẫu thân ở trong cung, Bình Nguyên vương hãy còn nhỏ tuổi lại ở phủ đệ bên ngoài, thực lòng thần thiếp không an tâm.

-Tiệp dư làm khó ta rồi! – Tuyên Từ từ từ bước xuống, dùng cả hai tay đỡ người phụ nữ trẻ đang quỳ đứng dậy, ngọt ngào nói – Đường đường là phi tần của Tiên đế, ta để Tiệp dư sống ở ngoài đạm bạc như vậy há chẳng phải để thiên hạ chê cười quan gia hay sao? Còn Bình Nguyên vương cũng như con trai ta, ta nhất định lưu tâm, cử những người tâm phúc nhất, chu đáo nhất đến chăm sóc, dạy dỗ ngài.

Ngọc Dao thoáng sững người nhưng rồi vẫn kiên trì, tha thiết mở lời:

-Lệnh bà cũng là thân mẫu, hẳn không muốn giao việc nuôi dạy quan gia cho người khác. Xin người đèn trời soi xét cho tấm lòng của thần thiếp. Thần thiếp biết quan gia và Hoàng thái hậu có ý hậu đãi mẹ con thần thiếp, nhưng Bình Nguyên vương hãy còn nhỏ, chưa lập được công trạng gì cho xã tắc. E rằng nhận phủ đệ lớn sẽ khiến thiên hạ không phục, lại làm trẻ nhỏ chưa hiểu chuyện sinh lòng ỷ lại, huênh hoang. Thần thiếp xin Hoàng thái hậu chuẩn y cho phép mẹ con thần lui đến sống ở chùa Huy Văn như lúc trước, ngày ngày tụng kinh niệm Phật cầu quốc thái dân an. Sau này nếu Bình Nguyên vương đạt được chút thành tựu, lúc ấy mới dám dùng hai tay nhận ân điển của quan gia mà lòng không thẹn với tổ tiên, với xã tắc.

-Chuyện này… – Ánh mắt sắc của Tuyên Từ liếc ngang, đôi môi đỏ hơi cong lên – Ta cũng không muốn là người chia rẽ tình mẫu tử, cũng không phải không hiểu ý tứ của Tiệp dư. Thôi được rồi, miễn cưỡng là không nên, cung Khánh Phương cứ lưu lại đó, lúc nào người cũng có thể quay về. Ta sẽ cho dựng bên cạnh chùa một ngôi nhà để mẹ con người có thể sinh sống, lại sai thêm vài người hầu hạ. Khi nào Tư lễ giám chọn được ngày lành, quan gia sẽ hạ chiếu tấn phong cho Tiệp dư lên chức Sung viên đặng danh chính ngôn thuận phụng thờ Thái miếu[7]. Tấm lòng này của ta, Tiệp dư nhất định không được chối từ.

-Thần thiếp tạ ơn người còn chưa kịp, sao dám từ chối!

Dưới tay áo lụa, bàn tay Ngọc Dao lạnh ngắt, trên vầng trán cũng lấm tấm chút mồ hôi. Lời dặn năm xưa của nữ nghi học sĩ Nguyễn Thị Lộ giờ nàng đã làm theo nhưng sao vẫn cảm thấy bất an. Dường như Nguyễn Thị Anh có thể nhìn ra hết, nhìn thấu mà vẫn thuận ý đồng tình. Vậy mới đáng sợ, mới không biết rõ những ngày sắp tới sẽ là nguy hay an.

***

-Quan gia đi nghỉ chưa? – Tuyên Từ xếp gọn những tấu biểu lại, nhìn lên.

-Quan gia đi nghỉ rồi ạ. Từ khi Bình Nguyên vương lai kinh đến nay thỉnh thoảng lại vào cung thỉnh an, chơi đùa rất vui vẻ làm tâm trạng của quan gia rất tốt. – Đào Biểu thưa, trên gương mặt hiện lên vẻ nhẹ nhõm, mừng rỡ.

-Quân thần mà được như vậy thì còn gì bằng. – Nàng buông một câu vô thưởng vô phạt rồi cho viên nội thị ấy cũng đám cung nữ lui ra hết, chỉ giữ lại Hạ Liên – Ngươi thấy chuyện lần này thế nào?

Cô cung nữ nhẹ nhàng giúp Hoàng thái hậu thay áo, rút từng chiếc trâm vàng, trâm bạc trên tóc xuống, thưa:

-Từ lúc “vô tình” tìm thấy hình nhân yểm bùa trong cung Khánh Phương của Ngô Tiệp dư đến giờ, nô tì thực không nghĩ có thể xảy ra cuộc gặp gỡ này. Nô tì cảm thấy Ngô Tiệp dư đã có sự chuẩn bị khi nhập cung nên mới từ chối hết những ân điển của người.

-Hẳn nhiên rồi. – Tuyên Từ nhếch miệng cười – Ngọc Dao là người lương thiện nhưng không ngốc nghếch, luôn rất tỉnh táo và chừng mực.

Nghiêng đầu nhìn bóng mình trong gương, nét cười từ từ nhạt mất. Nguyễn Thị Anh đoán chắc Ngô Thị Ngọc Dao lường được ý định của nàng hòng giữ cô ta lại trong cung làm con tin uy hiếp Bình Nguyên vương. Sau này, khi đứa trẻ ấy lớn lên, giả như có mưu đồ thoán nghịch cũng không dám ngông cuồng, tùy tiện. Biết thế nên cô ta mới khăng khăng xin ra chùa Huy Văn, chỉ giữ tước vị cho con trai, không nhận vương phủ, bổng lộc. Là Ngọc Dao muốn nói cho nàng biết mình không tơ hào một chút địa vị nào trong cung, càng không có ý dính dáng đến quan trường, lại đành lòng rời xa sự bảo vệ của hai bên Ngô, Đinh nội ngoại. Quả nhiên rất kín kẽ, rất chu đáo!

-Lệnh bà tin Ngô Tiệp dư không toan tính cho Bình Nguyên vương điện hạ? – Hạ Liên khẽ hỏi, nâng từng lọn tóc của chủ nhân lên chải cẩn thận.

Người phụ nữ trong tấm gương đưa những ngón tay thon được chăm sóc tỉ mỉ lên tháo đôi bông tai vàng khảm hai hạt ngọc trai lớn xuống, nhạt giọng nói:

-Người lương thiện đến mấy một khi đã vào cung chỉ có hai con đường: giữ sự thiện lương rồi bị người ta giết chết, hoặc trở nên tinh ranh, thủ đoạn để tự bảo vệ mình. Có điều, các cụ đã dạy đánh kẻ chạy đi chứ không ai đánh người chạy lại. Cô ta đã van xin hai chữ “bình an” nên lần này ta thử theo đó xem sao. Mẹ con họ ở trong tầm mắt, cứ từ từ quan sát rồi định liệu cũng chưa muộn. Giờ Bình Nguyên vương mới ba tuổi, độ vài năm nữa đã có thể đi học tại Kinh Diên, lúc ấy mới có nhiều điều để xem xét.

Tuyên Từ chỉ nói ra miệng là thế còn những suy tính khác đều cất ở trong lòng. Hạ Liên đột nhiên nhắc đến hình nhân vải làm nàng nhớ đến màn kịch năm xưa được giăng ra để trừ khử Ngọc Dao. Tang chứng vật chứng rành rành, lại may đúng lúc ấy Nguyễn Thị Anh và Thái Tông hương lửa đương nồng, ái tình quyến luyến nên chỉ bằng dăm câu nói, đôi ba hàng nước mắt thêm vào, Thái Tông có không muốn xử cũng buộc phải xử. Nếu ngày đó Nguyễn Trãi và Thị Lộ không tự nhiên can dự, cỏ ắt đã được nhổ tận rễ, đâu dây dưa đến tận lúc này.

Giờ thời thế đã đổi thay, những chuyện năm xưa không còn chỉ là thâm cung bí sử mà đã đồn ra cả dân gian. Thậm chí, có kẻ còn dám bảo Bang Cơ không phải con trai của Tiên đế, nên Hoàng thái hậu mới tàn bạo giết hết người này đến người khác để bịt miệng. Nghĩ đến đấy, Thị Anh đột nhiên nhếch mép cười khinh bỉ, bàn tay siết chặt làm chiếc khăn lụa nhàu nhĩ đi. Nàng có thể sai người ngấm ngầm giết mẹ con Ngọc Dao nhưng đến lúc đó, Thái úy Đinh Liệt và những kẻ liên quan ắt không ngồi yên nữa; chưa kể chỉ cần như thế, lập tức những lời đồn đại chướng tai kia sẽ có thêm bằng chứng hùng hồn họa thêm vào. Lúc ấy sợ rằng ấu chúa không ngồi vững nổi trên ngai vàng. Chuyện đã lỡ, đành thử một lần đánh cược vào sự lương thiện của Ngô Thị Ngọc Dao xem sao. Ván cờ này là Thị Anh chủ động. Nương tay một chút, hậu đãi một chút cho cả thiên hạ trông vào, sau này từ từ giết đi cũng không đến nỗi thiếu nguyên cớ, nguyên do.

Những cung nữ tuổi mới trăng rằm cầm những chiếc đèn lồng đỏ đi qua khu vườn trước mắt. Gió động tà áo bay bay, nâng tiếng cười trong trẻo của thiếu nữ lên giữa trưa hè, thanh khiết và mơ mộng. Tựa cằm lên mu bàn tay, người phụ nữ khẽ nhắm mắt lại, nhớ về mình ngày trước. Nàng cũng từng trẻ trung như thế, cũng từng vô tư như thế. Là ông trời trêu ngươi khi để nàng nhập cung vào lúc Thái Tông đang sủng ái Dương Thị Bí vô cùng. Dương thị kia còn sinh được cho ngài đại hoàng tử Lê Nghi Dân. Dựa vào cả hai lẽ ấy, chuyện thị kiêu ngạo, chèn ép những phi tần khác cũng là hợp lẽ.

Những ngày ấy không chỉ là hờn tủi mà còn là lo sợ. Đến khi được sủng ái bậc nhất hậu cung, mang thai Bang Cơ, Nguyễn Thị Anh cũng chưa lúc nào được yên. Lê Nghi Dân được phong Hoàng thái tử, Dương thị sẽ có ngày nhớ lại nỗi hậm hực khi sự yêu chiều của Hoàng đế chuyển sang người khác mà xuống tay cho thỏa cơn ghen. Một đường sống, một đường chết, phải chọn thứ gì lòng nàng đã rõ. Nói như Hạ Liên, vì Dương Thị Bí quá hẹp hòi, nghĩ quá nông, bị một chút tự ái đàn bà làm mờ mắt nên dễ dàng rơi vào thế trận đã sắp sẵn của Nguyễn Thần phi khi ấy.

Cũng đâu khó khăn gì để Thái Tông hết lần này đến lần khác trực tiếp mắt thấy tai nghe Dương thị hiếp đáp mẹ trẻ con thơ, nói ra những lời tức giận không phân trên dưới, nặng nhẹ. Hẳn Thị Bí không thể ngờ sao Nguyễn Thị Anh mới trước còn vênh vang mỉa mai, khích bác, ngay sau đã làm ra vẻ đáng thương, nhu nhược như thể là nạn nhân của chuyện hậu phi tranh sủng. Là thị không chấp nhận nổi chuyện ngày trước mình vẻ vang, người người tôn kính, giờ địa vị ấy lại đổi cho một tần thiếp năm xưa bị chính thị khinh thường. Thế nên, trước đôi ba câu châm chọc, gây sự của Nguyễn Thần phi, Thị Bí đã không giữ được cái miệng mình.

Thái Tông đã nhân nhượng hết lần này đến lần khác nhưng những chuyện gai mắt đó vẫn xảy ra. Nguyễn Thần phi trước sau vẫn diễn trọn vai ái thiếp bao dung, nhân hậu, đứng ra đỡ lời phân giải cho Dương thị. Cuối cùng chuyện gì đến cũng phải đến, người đàn bà nanh nọc kia bị giáng xuống làm thứ dân. Việc mẹ sai liên lụy cả đến con, Lê Nghi Dân cũng bị truất ngôi Đông cung, giáng xuống làm Lạng Sơn vương, nhường lại vị trí Hoàng thái tử cho Bang Cơ.

Phụ nữ trăm người cả trăm luôn mơ tìm được một đấng nam nhi như cây tùng, cây bách để có thể che chở cho mình cả đời, cả kiếp. Nhưng Hoàng đế có thể làm được việc ấy sao? Lắm lúc Nguyễn Thị Anh cũng không chắc ở tình cảm của bản thân mình, ở tình cảm của Thái Tông. Là yêu hay chỉ là yêu thích? Người phong lưu như vậy, từng yêu chiều Dương Thị Bí đến thế rồi cũng đổi qua nàng. Sau nàng sẽ còn là ai, ai nữa? Tình nghĩa phu phụ nơi cung cấm hóa ra chỉ nhạt nhẽo thế thôi. Cuối cùng, trên đôi môi đỏ màu son tươi là nụ cười chua chát khi ngẫm ra rằng, không thể tin kẻ khác, càng không thể dựa vào kẻ khác mà chỉ có thể tin chính mình. Ấy là chân lý của người đàn bà của hoàng đế.

Giờ nghĩ lại, là Ngô Thị Ngọc Dao xui xẻo. Sau khi Nghi Dân và Thị Bí bị phế truất, Tiệp dư có mang làm Nguyễn Thị Anh sợ số phận kia sẽ lặp lại với mình. Nàng không tin giấc mơ Ngọc Hoàng thượng đế ban tiên đồng làm con trai Ngọc Dao. Nàng càng không lo sợ đứa bé sinh ra nếu là hoàng nam sẽ đe dọa đến ngôi vị của Bang Cơ. Tân Bình vương Lê Khắc Xương – con thứ hai của Thái Tông – tuy cũng là hoàng tử nhưng lại không phải đối tượng khiến Thị Anh phải dè chừng. Bởi, Thái Tông vốn không hề yêu thương mẹ của đứa trẻ đó. Những chuyện phế lập ngôi vị Đông cung dường như phức tạp, nhưng tựu chung lại chỉ có mấy chữ yêu mẹ thì bế con. Điều khiến Thị Anh sợ chính là lẽ ấy, chính bởi trong lòng Thái Tông dường như có chút vương vấn, có chút động lòng trước vị Ngô Tiệp dư xinh đẹp như đóa hoa mai kia.

Nàng không cam tâm, càng chẳng cam chịu. Giả như Nguyễn Thị Anh bao dung với kẻ khác, liệu có chắc kẻ khác sẽ bao dung với mẹ con nàng?

————————————————-

[1] Thành Thăng Long – Hà Nội xưa có ba vòng (kiến trúc tam trùng thành quách). Thành nhỏ nhất ở trong cùng là Tử cấm thành, nơi chỉ dành cho vua, hoàng hậu và số ít cung tần mỹ nữ. Vòng thành này qua thời gian có những tên gọi khác nhau. Thời Lý: Cấm Thành, Cung Cấm, Cấm Nội, Đại Nội. Thời Trần: tương tự. Thời Lê sơ: Cung thành. (Theo cuốn Lịch sử và văn hóa việt nam – tiếp cận bộ phận của Phan Huy Lê, 2012)

[2] Ca dao

[3] Giờ Mão: Từ 5 – 7 giờ sáng.

[4] Nghĩa là: lấy nghề nông làm gốc

[5] Tức Thanh Hóa

[6] Theo tư vấn của nhà nghiên cứu Trần Quang Đức, tác giả cuốn Ngàn năm áo mũ.

[7] Theo Hoàng Lê (1993), “Một bài bia nói về bà Ngô Thị Ngọc Dao”, Tạp chí Hán Nôm, số 1 (14), tr.44-49

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s