[Dã đào lạc cung trung] .6.


(Tác phẩm chỉ là hư cấu)

.6.

Hình nhân

 

 

Nhìn những con chữ mực đen dần khô đi trên tờ giấy trắng in chìm vân mây nước, nam nhân gác bút, nghiêng người nhìn ra ngoài. Ở thành Thăng Long, địa điểm phồn hoa, đô hội nhất chính là những con phố dọc bờ sông, những phố hàng với đủ hàng hóa, kẻ mua người bán tấp nập. Thường người ta hay tìm một nơi yên tĩnh để đọc sách, trò chuyện, làm việc nhưng Cảnh Nguyên thường chọn một quán trà sát bờ sông Tô, không quá ồn ào, không quá yên tĩnh. Chàng thích ở một mình những khi ở nhà, nhưng đã bước chân ra ngoài lại luôn chọn những nơi có tiếng người qua lại. Cũng giống như một sự ám ảnh, phấn lớn quãng đời đã qua chỉ có lặng yên giữa một nơi xa lạ, nơi Cảnh Nguyên không thể hiểu hết nhưng lại bị đẩy vào, buộc phải lưu lại quá lâu, nên giờ đâm ra chàng thường cố tránh những không gian kiểu đó.

Những nhịp cầu cong cong nối hai bờ sông tạo nên một nét mềm mại trữ tình trong không gian nhà nối nhà, phố nối phố quanh quanh ô bàn cờ. Mấy đứa trẻ chưa đến tuổi đến trường túm năm tụm ba dưới hàng hiên mát, không dám bén mảng đến chỗ bờ sông, đành tự bày trò để chơi. Hai, ba đứa bé gái tay cầm quả chanh với bó đũa, ngồi xuống vỉa hè sạch bong chơi chuyền. Miệng chúng tròn xoe đọc bài đồng dao theo mỗi lần tung chanh, nhặt đũa.

-Cái mốt. Cái mai. Con trai. Con hến…

Quả chanh ném lên, đôi tay nhỏ xíu nhanh thoăn thoắt nhặt số cây đũa đúng bằng lời hát rồi xòe ra đón quả chanh rơi xuống.

-Con nhện, giăng tơ. Quả mơ. Quả mận. Cái cật, lên bàn đôi.

Đôi nồi xôi. Đôi nồi chè. Đôi hoa hòe. Đôi hoa sói…

Hai cái má bầu bĩnh vì nắng hanh hanh lúc sang thu mà ửng hồng. Ánh mắt con trẻ long lanh chứa cả bầu trời cao rộng giản đơn trông thấy mỗi lần ngước nhìn quả chanh xoay tròn. Có thằng bé chỉ cao đến hông người lớn bị mẹ bắt bế em đứng ngay trước quán trà. Trông dáng thằng cu cắp con bé bên hông trông khổ sở hệt con mèo con tha con chuột. Đôi mắt đen lay láy nhìn đám bạn khom lưng chơi nhảy ngựa nhuốm vẻ thèm thuồng. Đặt con em xuống bên đường, phủi quần áo cho sạch sẽ, thằng bé dặn:

-Em đứng đây nhá, anh chỉ chạy ra kia một tẹo thôi. Ngoan, chút về anh xin u tiền mua kẹo bông cho ăn.

Chân thằng anh bước một bước, con em đã lẫm chẫm theo sau, đưa tay ra túm áo, mắt ầng ậc nước, chỉ chực khóc òa.

-Gái ngoan, nghe lời anh nhớ. Anh đi một tí thôi rồi anh về liền.

Đứa bé sụt sịt mũi, lấy tay chùi nước mắt lăn trên cái má bầu bầu, gật đầu. Nụ cười nở toe toét trên môi, thằng bé chạy ào đến chỗ đám con trai, nhanh chóng hòa vào cuộc vui náo nhiệt. Có đứa mặc áo lụa đắt tiền, có đứa chỉ mặc áo nâu, chân đi dất nhưng chúng sẵn sàng vui vẻ khom lưng cho đứa kia nhảy qua, cùng cười vang cả con phố. Một nét cười rất nhẹ lướt qua môi Cảnh Nguyên. Lần này thì mắt chàng cũng cười theo thật.

-Hóa ra cậu Cảnh Nguyên cũng có thể mang vẻ mặt như vậy.

Một giọng nữ dịu dàng vang lên bên tai. Nam nhân từ từ quay sang, đứng dậy nghiêng người:

-Để thám hoa chê cười rồi.

Đứng trước mặt Cảnh Nguyên là một thiếu nữ trẻ măng, gương mặt hơi tròn, thanh tú và phúc hậu. Mỗi khi cười, trên má cô gái có lúm đồng tiền rất sâu. Đưa tay vén sợi tóc dài, thẳng ra sau mang tai, nàng ngồi xuống, chớp mắt:

-Không dám, không dám. Cậu đừng gọi em là “thám hoa”, nghe… không quen.

-Sao lại không gọi chứ? Vị trí đệ nhất giáp tiến sĩ, đệ tam danh đâu phải ai cứ muốn là đạt được. Lần trước bên phủ có mở tiệc mừng tiểu thư đỗ cao, tiếc là Cảnh Nguyên có chút việc bận nên không thể đến. Mong tiểu thư thứ lỗi.

Chàng cười thoải mái, thong thả rót trà đầy chén đưa cho cô gái ngồi đối diện mình – nữ thám hoa Ngô Thụy Vân.

-Việc nhỏ nhặt ấy cậu vẫn để trong lòng sao? Cũng chỉ là một bữa tiệc ồn ào, xã giao thôi mà!– Đôi mắt Thụy Vân ngước lên vừa chờ đợi, vừa thẹn thùng – Thám hoa thì là thám hoa, cũng do may mắn nữa. Tiếc là khoa thi này cậu Cảnh Nguyên không tham gia, nếu không chắc chắn người đứng đầu tam khôi đã… khác rồi. Em vẫn còn phải nhờ cậu và đại quan Nam Khánh chỉ dạy nhiều.

Nói đến tân trạng nguyên, giọng Thụy Vân có chút lạ lùng như thể không phục nhưng rồi nhanh chóng lờ đi ngay, coi như mình chưa nói gì. Kẻ đỗ đệ nhất giáp tiến sĩ, đệ nhất danh làm cả giới trí thức ngã ngửa bởi hắn nổi tiếng về tài học thì ít mà nổi vì phá gia chi tử, vì là cậu ấm con vàng con bạc nhà Hình bộ thượng thư* thì nhiều.

-Tôi không có hứng thú với khoa cử – Cảnh Nguyên nhấp môi vào chén trà, thong dong nói – Nghe đại quan Nam Khánh nói tiểu thư còn định học lên tiếp rồi mới quyết định đến làm ở một chỗ nào đó trong lục bộ?

Xoay chiếc chén trong tay, Thụy Vân hơi cúi đầu. Nàng thoáng nhớ lại thời gian dùi mài kinh sử tại đại sảnh của Đại thư viện – nơi yên tĩnh bậc nhất kinh thành – cũng có những khoảng thời gian nói chuyện với Cảnh Nguyên như thế này. Trước đó, Thụy Vân chỉ gọi chàng là “người bí ẩn” vì chàng ít khi nói chuyện với người khác, giờ giấc đến và đi tùy tiện nhưng gần như ngày nào cũng ghé vào Đại thư viện. Chỉ đến khi quá mệt mỏi mà ngủ gục trên bàn, gạt tay làm rơi cuốn từ điển dày vào chân Cảnh Nguyên, họ mới chính thức làm quen, nói chuyện với nhau.

-Em muốn học thêm tiếng của người phương Tây, như vậy sẽ có cơ hội tiếp cận với nhiều tài liệu, nhiều thứ tiên tiến hơn. Còn chuyện bố trí công việc… Nữ nhân làm việc tại lục bộ không thiếu, chỉ là em không thích. Ngài biết đấy, làm tại mấy cơ quan của triều đình, chuyện xã giao nhiều, rồi phe cánh này nọ, em không giỏi trong mấy việc đó, cũng không muốn bị cuốn vào. Làm giáo viên ở trường Tây có vẻ hợp với em hơn.

-Như vậy thì có quá uổng phí không? – Chàng đưa mắt nhìn.

-Nếu Thụy Vân chọn như vậy đã là uống phí một thì cậu Cảnh Nguyên không phải là uống phí mười sao?

Quan gia ngự ban cho nàng bốn chữ “Kim hoa học sĩ”. Lần nào trong tam khôi có nữ nhân đỗ đạt, Hoàng đế cũng đều lựa những danh xưng đẹp nhất để gọi họ, mong nữ nhân trong thiên hạ coi việc học tập, giúp nước, giúp nhà là quyền lợi, bổn phận của mình. Cái gọi là tu thân, tề gia, trị quốc, bình thiên hạ không còn là chuyện riêng của nam nhân nữa. Ấy thế nhưng cứ động việc gì là y như rằng lại lôi quan niệm cũ “nhất nam viết hữu, thập nữ viết vô” ra để gạt phắt những tiếng can gián của các nữ quan sang một bên. Long Phụng thành – bộ mặt của Thăng Long, chuẩn mực để cả xã hội soi vào – chẳng phải vẫn dung chứa hạng nữ nhân chỉ giỏi quần là áo lượt, õng ẹo đi ra đi vào hay sao? “Kim hoa” là đóa hoa bằng vàng, không hiểu sao Thụy Vân cảm thấy bốn chữ được ngự ban trở nên mỉa mai, vô giá trị đến thế.

-Mỗi người mỗi việc, tiểu thư không nên đánh giá những chuyện không hề xảy ra trong thực tế như vậy! – Cảnh Nguyên nhẹ nhàng nói, từng chữ đều có cân nhắc – Bản thân là con rùa rụt cổ nên ta không muốn nhìn thấy người như tiểu thư lựa chọn những điều giống mình. Đến hiền tài cũng né tránh thì chuyện của sơn hà xã tắc chẳng phải để cho lũ ngu dốt muốn làm gì thì làm sao?

Thụy Vân nhìn vào đôi mắt lạnh lùng, dửng dưng của Cảnh Nguyên cảm thấy như bị đẩy vào một lớp sương mù rất dày. Nam nhân này thỉnh thoảng nói chuyện giời ơi đất hỡi; đôi khi lại nói chuyện học vấn cao thâm, chuyện chính trị, pháp luật…; thỉnh thoảng lại tự châm biếm, mắng chửi mình. Tiếp xúc qua cũng có thể lờ mờ đoán chàng có điều bất mãn trong lòng, là bất mãn với bản thân nhiều hơn là bất mãn với những việc bên ngoài. Tuy thế lại không hề khiến nàng cảm thấy Cảnh Nguyên chỉ là một kẻ giỏi nói miệng giống như nhan nhản những kẻ thích khua môi múa mép từ phố chợ đến chốn quan trường. Chàng biết phải nói gì, nói trong phạm vi nào, nói điều gì đó để ý nhất người nghe cũng có thể suy ngẫm.

-Hồi còn bé tiểu thư có chơi trò này không?

-Sao cơ ạ?

Thụy Vân nhất thời không hiểu ý Cảnh Nguyên cho đến khi thấy mấy đứa bé gái căng sợi dây tết bằng cái chun vòng cao su chơi nhảy dây. Hai cô bé đặt hai đầu dây lên đỉnh đầu. Một cô nhóc khác đứng lùi ra phía xa, đưa tay buộc mái tóc lên cao rồi chạy lại, chống tay xuống mặt đất, nhẹ nhàng lộn qua sợi dây căng ngang trong không trung. Ống quần hơi tuột xuống để lộ đôi chân thon lấm lem bụi đất. Đám trẻ con reo hò làm gò má cô bé càng ửng đỏ hơn. Má của Thụy Vân tựa hồ cũng ửng hồng như vậy khi Cảnh Nguyên quay sang, chăm chú đợi câu trả lời của nàng.

-Có, hồi bé… đã từng chơi.

Những ngón tay nàng vày vò vạt áo dài màu xanh lá cây nhàn nhạt.

-Thật thú vị! – Chàng cười, thoải mái ngắm nhìn đám trẻ con trên phố bằng ánh mắt say sưa.

-Aaaaaa

Tiếng hét thất thanh đột ngột vang lên làm đám trẻ con và mấy người lớn dừng hẳn công chuyện lại, dáo dác nhìn. Đám con trai xúm lại quanh thằng bé phải trông em lúc nãy, mặt đứa nào cũng nhẽ nhại mồ hôi, sợ xanh đít nhái.

-Tao đã bảo chúng mày liệu liệu mà chơi cơ mà. Giời ơi, có khổ không! Nghịch dại thế hả con? – Người đàn ông trong quán phở quẳng chiếc khăn lau xuống mặt bàn, hùng hổ đi về phía đám trẻ con, trong tay lăm lăm cái quạt nan sẵn sàng vụt cho mỗi đứa vài phát.

Hóa ra trong lúc chơi nhảy ngựa, do mất thăng bằng, thằng bé ngã xuống liền lấy tay ra chống. Cổ tay sưng vù của nó nằm trong tay ông chủ quán, nước mắt nước mũi nhễu đầy trên mặt. Nó ngoạc mồm ra khóc, nhìn rõ trong miệng có mấy cái răng sâu. Cảnh Nguyên xếp gọn mấy cuộn giấy trên bàn lại, nhẹ nhàng đặt tay lên lan can làm điểm tựa, đu mình nhảy ra ngoài. Bóng áo trắng chỉ kịp bay lên một cái làm Thụy Vân giật mình, mất mấy giây mới vội vã đi theo.

-Trật khớp cổ tay thôi! – Chàng cười, vén tà áo ngồi xuống, nhẹ nhàng nắm lấy tay thằng bé, xem xét cẩn thận.

-Đừng khóc nữa. Em thế này làm em gái cũng khóc theo kia kìa!

Thụy Vân một tay vỗ nhẹ lên vai thằng cu an ủi, tay kia dắt theo cô bé con tên Gái. Con bé đảo đôi mắt tròn màu nâu trong vắt ngân ngấn nước, ban nãy còn thút thít nhưng trông thấy thấy Cảnh Nguyên thì im bặt, chỉ nhìn chăm chú. Thụy Vân hiểu ý, đưa tay giữ nhẹ cánh tay bị thương, lắng nghe chàng đang vui vẻ trò chuyện gì đó với thằng bé.

-Sắp đến tết Trung thu rồi nhỉ?

Thằng bé đưa tay lên quệt ngang nước mũi, gật đầu.

-Anh trai tốt thì đừng để bé con đáng yêu thế này ở trên đường một mình. – Cảnh Nguyên liếc nhìn cô bé, mỉm cười trấn an – Bố mẹ dẫn hai em đi chợ Trung thu chưa?

-Thầy u con còn đi đưa hàng chưa về. Chắc chẳng kịp đâu cậu ạ!

Thằng anh nhìn con em, thở dài một cái giống hệt một ông già nhưng rồi toe toét lại ngay, như quên phứt cái tay đang sưng vù của mình:

-Cơ mà con có để dành được ít tiền, cũng đủ mua cho Gái cái đèn con thỏ, nhỉ?

Cô bé túm áo anh, lắc lắc đầu, ngập ngừng:

-Mua kẹo, Gái và anh… chia… chia…

-AAAAAA.

Đứa bé đột nhiên kêu lên một tiếng, hơi cúi gập người lại ôm lấy cánh tay, nước mắt lại rơm rớm. Cảnh Nguyên vừa kéo vừa giật mạnh cổ tay cậu bé một cái để đưa khớp xương vào đúng vị trí. Xong xuôi đâu đấy, chàng đứng dậy đưa ít tiền cho hai anh em:

-Mua sắm chút gì Trung thu cho em gái nhé nhóc!

-Cậu… cậu làm thế này con không dám nhận đâu! – Thằng bé hoảng hốt, lắc đầu quầy quậy.

-Coi như ta cao hứng đi! – Cảnh Nguyên cười, lơ đãng xoa đầu Gái.

Con bé vòng tay trước ngực, cúi người cảm ơn. Đôi mắt nâu nhìn theo hai bóng người đến khi họ bước vào trong quán trà. Thằng anh ngồi bệt trên đất, tần ngần chưa biết làm sao với số tiền từ trên trời rơi xuống thì Gái đã nghiêng đầu làm bím tóc ngắn ngủn quệt qua vai:

-Anh cầm đi. Sau này Gái lớn, Gái đi theo người đó… giả ơn.

-Hả?

-Đi… đi, đi mua đèn con thỏ, con thỏ! – Thoắt cái, con bé quay về ngay vẻ ngây ngôn trẻ con của mình, chớp chớp mắt nũng nịu.

 

 

Ông chủ quán đã quen với cung cách hành xử của Cảnh Nguyên, thấy chàng đi khỏi biết kiểu gì cũng còn quay lại nên vẫn để nguyên bàn nước đó, lại còn cẩn thận thay bình trà mới. Thỏng thả ngồi xuống, chàng định tiếp tục công việc của mình thì Thụy Vân lên tiếng, vẻ hấp tấp:

-A, nhắc mới nhớ. Ngài Nam Khánh nhờ em chuyển thứ này cho cậu.

Nói đến đó, nàng lấy chiếc hộp gỗ bọc trong vuông lụa hồng đặt lên bàn. Hàng lông mày Cảnh Nguyên hơi nhướn lên trong lúc tay cẩn thận mở nắp hộp. Bên trong là bốn chiếc bánh trung thu bé xíu, nằm vừa lòng bàn tay, hai bánh nướng, hai bánh dẻo xếp xen kẽ.

-Hóa ra ngài ấy còn nhớ! – Chàng mỉm cười – Làm phiền tiểu thư rồi.

-Ngài ấy cũng nhắn em dặn cậu tự chăm sóc bản thân. Thực tình… – Thụy vân đưa mắt nhìn gương mặt hơi tái xanh của Cảnh Nguyên, ái ngại – … em cũng thấy dạo này cậu không được khỏe.

-Ta không sao. Tiểu thư và Nam Khánh cả nghĩ quá thôi! – Chàng đứng dậy, tách trà mới rót còn chưa kịp uống. Dặn dò gì đó ông chủ về việc mấy cái bánh, phẩy tay một cái khiến cuộn giấy trên bàn biến mất, chàng tạm biệt Thụy Vân, cũng theo cách ban nãy bước ra ngoài, nhập vào dòng người trên phố.

Nữ thám hoa ngẩn người một lúc, lắc nhẹ đầu. Đôi môi tạo thành một nét cười nhuốm chút buồn. Bao giờ nam nhân cũng đột ngột đến, đột ngột đi như vậy, không thể nắm bắt, không thể bắt người lưu lại đâu quá lâu trừ khi chính người muốn. Cũng có khi vì lẽ ấy nên mỗi lần gặp được Cảnh Nguyên dù vô tình hay hữu ý, Thụy Vân luôn mỉm cười.

 

o0o

 

Thăng Long vào thu.

Thực ra với kẻ si tình, trót phải lòng mảnh đất này thì luôn thấy dù trong thời khắc nào, Thăng Long cũng vẫn đẹp, vẫn thơ, vừa kiều diễm hoa lệ vừa dân giã nhưng không hề bừa bãi, tùy tiện. Cảnh Nguyên không phải kẻ si tình, chỉ vì sống quá lâu ở đây nên tự gắn mình với đất. Chàng nhớ đã từng có thi sĩ nào đấy bảo rằng thậm chí ngay cả trong cơn binh biến, dù bầu trời kinh đô nhuốm sắc đỏ của máu, dù tang thương hoang tàn vẫn có thể thấy vẻ bi tráng lộng lẫy khiến lòng người thổn thức. Đó có khi chẳng qua chỉ là phút cảm hứng lãng mạn của mấy tay thi sĩ nhưng Cảnh Nguyên tin ở linh hồn đất kinh kì là điều bất diệt. Nếu nó dễ dàng lụi tàn, sợ giang sơn này cũng sẽ bị hủy hoại trong một sớm một chiều.

Trung thu, rằm tháng tám… trăng tròn lên từng ngày, lòng người cũng tròn lên từng ngày. Mua bán năm nay có thể kém hơn năm trước; thóc lúa đầy bồ nhưng lại chẳng bán được bởi quan gian ban chiếu rằng năm nay không xuất gạo bán ra ngoài; hết chuyện nọ chuyện kia làm người ta lắc đầu ngao ngán, nhưng cứ đến gần ngày tết, người lớn nương theo thứ niềm vui vô tư của con trẻ mà gác nỗi lo cơm áo sang một bên. Cuộc đời người ta bình dị nhưng còn có lúc thăng lúc trầm, so với cuộc đời tịch mịch của chàng thì hấp dẫn hơn nhiều. Kí ức về Trung thu của Cảnh Nguyên xưa nay lấp đầy bởi những đêm yên tĩnh, nếu trời không mưa sẽ có một vầng trăng tròn. Nam Khánh thường nhân dịp đó ném cho chàng một cái bánh nướng nhỏ nhưng cầu kì, làm đúng theo sở thích của chàng: tuyệt đối không được quá ngọt và hình thức phải thật đẹp. Đại quan sẽ nói luyên thuyên đủ thứ chuyện mà không phải lúc nào Cảnh Nguyên cũng theo kịp. Việc của chàng là ngồi đó, uống trà, ăn bánh, thỉnh thoảng gật gù tán đồng. Món quà Nam Khánh nhờ Thụy Vân mang đến vô tình làm những kí ức đó sống lại, âu cũng là một vệt màu sắc tươi sáng, đáng nhớ. Thực ra chiếu theo điều đó, thiên hạ đồn Cảnh Nguyên chỉ thích nam nhân cũng là chuyện… hợp lý.

Miếng vải đỏ đính sau cái đầu sư tử bằng giấy bồi vẽ màu rực rỡ với đôi mắt to chớp chớp dùng cho đêm Trung thu rước đèn, trông trăng lướt qua mắt làm nam nhân đột nhiên mất dấu người chàng đang đuổi theo. Mãi một lúc sau Cảnh Nguyên mới lại thấy cô gái tên Mộc Miên đang chầm chậm bước vào chợ Cầu Đông. Sở dĩ gọi như vậy bởi chợ họp trên đất phường Đồng Xuân, gần ngay đầu cây cầu đá bắc qua sông Tô Lịch được xây dựng bởi thôn Đông Hoa Môn. Phố Hàng Đường – con phố ngọt ngào nhất kinh thành, chuyên nghề làm mứt kẹo – trên đất Đông Hoa Môn và chợ Cầu Đông ồn ào là thế mà ngay khi tiếng chuông ngôi chùa* ở bờ sông bên kia điểm một tiếng trầm chợt nhuốm vẻ u tịch, tĩnh lặng. Dân gian xưa nay có câu “Cầu Đông vang tiếng chợ chùa” là vì lẽ ấy. Nam nhân lách người qua đám đông, ánh mắt chăm chú nhìn vào lưng áo màu huyết dụ của Mộc Miên, tò mò đoán nàng tìm gì ở chốn này.

Ngọc Dao xưa nay không thích mấy cuốn tiểu thuyết tình cảm lãng mạn mà mấy cô tiểu thư chốn kinh thành truyền tay nhau bởi sau mấy trang nhìn lướt qua, nàng cho những điều văn nhân viết đều là một mớ mùi mẫn không phải sự thật. Tuy vậy, trong thâm tâm, Ngọc Dao cũng vẫn chỉ là một cô gái. Phàm đã là nữ nhân đều không tránh khỏi mơ mộng dù cho kẻ đó có khô khan đến thế nào. Cũng như những cô tiểu thư chốn khuê phòng hay mấy cô nữ sinh trí thức mới khi gấp trang tiểu thuyết lại, cả Ngọc Dao và họ đều đôi lần lấy câu chuyện giữa Quang Trung hoàng đế và Bắc cung hoàng hậu Lê Ngọc Hân ra để mơ tưởng, nhỡ đâu sau này mình cũng kiếm được tấm chồng đầu đội trời, chân đạp đất như vậy thì sao? Oai phong, hiển hách, làm nên sự nghiệp lưu danh sử sách là một chuyện, các cô nàng thường thích xoáy vào tình tiết li kì, lãng mạn như thơ khi Hoàng đế sai quân phi ngựa thiên lý đi suốt đêm không nghỉ, mang cành đào Bắc Hà* còn đương phong nhụy về kinh trao tận tay Ngọc Hân báo tin chiến thắng. Túc Bình nghe chuyện đó thì khăng khăng cho là không thật bởi ngựa thiên lý nhanh đến mấy thì nhanh cũng không thể trong thời gian ngắn như vậy từ Thăng Long đến được Phú Xuân. Cậu còn bảo lấy chồng là quan lớn đã sướng, có chồng là vua còn sướng hơn, chuyện phi thường đến mấy cũng có thể làm cho kì được, thẩm nào mà các quý cô bây giờ lại ham có người yêu nhà mặt phố, bố làm to đến thế. Ngọc Dao nghĩ lại những điều đó, chỉ biết mỉm cười.

Nàng vì tiện chân ghé lại đây, đứng trên cầu, đặt tay xuống mặt đá xanh mát lạnh trong ánh nắng hanh hao nhướn người nhìn xuống mặt sông lấp lóa. Mây trên mặt nước cuộn xốp như bông thoáng tụ, thoáng tan khi chiếc thuyền lướt qua. Những chiếc thuyền con chở đầy hoa cúc xuôi dòng Tô Lịch hệt như chở nắng thu. Một dải sắc vàng chơi vơi trên sóng nước miên man, như mơ như thực. Chợt, nàng nghĩ đến câu chuyện xoay quanh đạo quán Bích Câu* rằng: Năm xưa có anh chàng học trò tên Tú Uyên vô tình gặp tiên tử Giáng Kiều tại chùa Ngọc Hồ* rồi mang lòng thương nhớ, được thần trong đền Bạch Mã* mách đến chợ Cầu Đông sẽ tái ngộ giai nhân. Ngẫm ra lần này có khi Ngọc Dao có duyên thật, lang thang thế nào lại lạc bước đến đây nên cũng muốn thử xem có giống Tú Uyên mua được bức tranh tố nữ họa hình Giáng Kiều tại chốn này, từ đó làm nên mối lương duyên tốt đẹp hay không.

Chợ đông nhưng buôn bán không được mấy. Giờ người ta đi chơi phố, đi chơi chợ cho đỡ nhớ cái thời sung túc hơn là để mua đồ. Thục Nguyên ngồi bên gánh hàng, đoán chừng thằng Bưởi lại đi chơi với đám trẻ con nên thư thả lấy cuốn sách đang đọc dở trong thúng ra từ từ lật từng trang giấy. Cô bán hàng xinh xinh ngồi bên gánh chiếu, nghiêng nghiêng mái đầu trên trang sách tạo ra một dáng vẻ an nhàn, tĩnh tại giữa những tấp nập người qua. Mấy cậu thanh niên mặc đồ tây với sơ mi, quần âu đều màu trắng dừng lại, liếc mắt nhìn nhau, cười cười nghịch ngợm.

-Cậu mua hoa giúp con nhé? Hoa tươi, đẹp lắm.

Cô bán hàng tầm ngoài ba mươi lễ phép lên tiếng nửa chào mời, nửa nài nỉ. Một cậu cầm bó hoa hồng tỉ muội đóa nào cũng be bé nhưng màu rất tươi lên, nói:

-Này Khoa Bảo, mày không thấy trong đám chúng ta chỉ còn mình mày vẫn chạy lông nhông à? Người ta mua hoa cho người yêu, còn cái ngữ mày… nhìn chán lắm!

Chàng thanh niên tên Khoa Bảo ngoái lại, trên môi thoáng cười cười, gương mặt trẻ trung với những đường nét rắn rỏi hiện ra trọn vẹn trong ánh chiều.

-Kệ tao!

-Tao nghi thằng này nó nhát gái mày ạ! – Một cậu khác lên tiếng.

-Chị cho em gửi tiền! – Anh chàng khơi mào câu chuyện rút ví, ung dung đưa tiền cho chị hàng hoa rồi hất hàm chỉ về phía cô hàng chiếu ngồi chếch bên kia cách độ bảy bước chân – Tao chả tin cái mồm mày. Giỏi thì tán thử em kia xem.

-Xin cậu ạ! – Vuốt thẳng tờ giấy bạc, chị bán hoa cười cười, quay sang nhấm nháy với bà bán bún ốc gánh và cô hàng xén bên cạnh chú tâm vào cuộc cá cược của mấy cậu thanh niên xem ai tán đổ được Thục Nguyên. Gì thì gì người ta cũng xinh nhất chợ Cầu Đông, xưa nay chưa hề nói chuyện với nam nhân nào quá ngưỡng xã giao nên không khỏi khiến mấy chị phụ nữ vừa háo hức, vừa đố kị.

Thục Nguyên đột nhiên ngẩng lên bởi mơ hồ như thấy ai đang nhìn mình, nhác trông thấy đám thanh niên liền vội cúi xuống, vờ chăm chú đọc sách. Dùng dằng đẩy kéo mãi, Khoa Bảo lừ mắt lườm lũ con trai đứng sau lưng một chập rồi mới bước lại, cất giọng bông đùa:

– Ả ở nơi nào, bán chiếu gon?
Chẳng hay chiếu ấy hết hay còn?
Xuân xanh nay độ bao nhiêu tuổi?
Đã có chồng chưa, được mấy con?

Đám đông xung quanh xì xào bán tán. Mấy người liếc thiếu nữ cười tủm tỉm, chờ đợi cô lên tiếng nhưng Thục Nguyên vẫn điềm nhiên như không, chỉ có bàn tay cầm sách hơi run lên một cái. Vành tai trong ánh chiều trông như đỏ hồng lên thẹn thùng.

-Sao không đối lại? Mấy cậu ấy định trêu em mà.

Thục Nguyên giật mình nhìn lên thấy Mộc Miên đứng trước mặt từ lúc nào, vờ làm người xem chiếu, bâng quơ hỏi.

-Là em không đối được – Cô cúi xuống, lí nhí nói, tay toan cất cuốn sách vào thúng, dọn dẹp đồ đạc ra về.

Ngọc Dao liếc nhìn tựa sách, cười nhẹ một cái, tuy không truy vấn gì thêm nhưng bảo:

-Nếu em đã nói vậy thì thôi. Nhưng bốn câu thơ của cậu ấy rất hay, để như vậy thì phí lắm. Chị nghĩ cách đối lại giúp em, được không?

Bàn tay Mộc Miên nhấc lên nhấc xuống mấy cái chiếu, mắt liếc một cái. Thục Nguyên cũng không rõ lúc ấy mình nghĩ gì, chỉ đơn giản thấy chuyện này cũng thú vị nên thuận theo ý vị khách của cậu Cảnh Nguyên. Lắng tai nghe điều mình đọc theo lời thơ Mộc Miên lẩm nhẩm, cô gái không khỏi ngỡ ngàng:

-Thiếp ở Tây Hồ bán chiếu gon,
Cớ chi ông hỏi hết hay còn?
Xuân xanh vừa độ trăng tròn lẻ
Chồng còn chưa có, hỏi chi con!(*)

-Cô trêu em! – Thục Nguyên cúi gằm mặt xuống, không nhìn cả Mộc Miên, không nhìn cả anh chàng kia, vội vàng đội chiếc nón ba tầm lên, quẩy quang gánh lên vai ra về.

Ngọc Dao khoanh tay trước ngực, tâm trạng vô cùng vui vẻ. Nụ cười trên môi nàng chỉ hơi nhạt đi khi trông thấy gương mặt điềm đạm nhưng vẫn phảng phất nét cười của Cảnh Nguyên đang đứng trên cây cầu đá. Chàng nhìn Ngọc Dao khá lâu rồi rời mắt trông theo đám thanh niên ban nãy, thoáng nghĩ: “Khoa Bảo? Là võ trạng nguyên Trịnh Khoa Bảo? Thật không tầm thường!”.


o0o

 

Trời vừa nắng đấy chuyển mưa ngay, trên mặt đất loang lổ những chấm li ti ngày một mau. Giữa những người đang hối hả, vội vàng thu dọn hàng quán, thầm rủa ông trời sao muốn mưa là mưa, muốn nắng là nắng, hai kẻ hâm bốn mắt nhìn nhau. Nam nhân đứng tựa vào thành đá, khoanh tay nhìn thiếu nữ đứng cách xa mình một quãng. Trong làn mưa giăng giăng, dung mạo của Mộc Miên càng mờ nhạt. Nước chảy trên gương mặt, dù không rõ ràng lắm nhưng cũng cảm thấy chút ẩm ướt. Thuật giả trang của Ngọc Dao không hề tầm thường, vốn không mượn phấn sáp để làm ra mặt nạ nên dù trời có mưa gió, chỉ cần nàng muốn, dung mạo đã tạo ra thế nào thì vẫn nguyên si như thế. Bầu trời xám. Cây cầu đá ướt nước cũng thành màu xám. Chiếc áo trắng trên người Cảnh Nguyên chợt trở thành một điều gì như không thật, là một chấm màu thanh khiết rất đẹp trong không gian ảm đạm. Mưa rơi trên mái tóc đen của chàng, làm gương mặt đẹp ẩn vào làn nước làm mọi thứ xung quanh ngưng lại như một bức tranh hư ảo. Phất tay áo một cái, Cảnh Nguyên ung dung cầm chiếc ô đỏ tiến lại gần. Vai áo lụa trắng tựa hồ chuyển sang sắc hồng.

-Sao còn đứng đây? – Cảnh Nguyên khẽ hỏi.

-Muốn tắm mưa! – Ngọc Dao ngước lên, nói như thể thành thật lắm.

-Thật hả? – Ánh mắt chàng nhìn xuống bộ quần áo hơi ướt nước của nữ nhân, thiếu điều phá lên cười.

-Ngươi dám nghĩ linh tinh? – Nàng chau mày, không lớn tiếng nhưng giọng khá… nguy hiểm.

-Đấy là nàng tự nói. Đừng lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân tử, Mộc Miên! – Cảnh Nguyên cười ôn hòa, đưa tay vỗ nhẹ đầu cô gái đứng cạnh.

-Thơ rất hay. Thục Nguyên đúng là người có học vấn.

Cái chớp mắt thản nhiên của nàng là dấu hiệu cho thấy câu chuyện đã thay đổi. Nàng cũng chẳng có vẻ gì giống một người vừa ban nãy nói không lại cái miệng của nam nhân.

-Nói không sai! – Cảnh Nguyên thờ ơ tán đồng – Ầy, mưa gió thế này cũng có khách đến tìm sao?

Lời nói chưa kịp dứt, Ngọc Dao đã đưa mắt nhìn về phía trước. Sát khi mạnh như vậy, không thể có chuyện nàng không nhận ra. Trên cây cầu là ba người mặc y phục trắng với đường nẹp quanh cổ, tay và gấu áo đều bằng vải vàng. Chiếc khăn chít quanh đầu họ cũng màu trắng với những đường nét hoa văn màu vàng kim mềm mại, hiện ra càng rõ hơn dưới nước mưa. Bóng chiếc ô đổ xuống gương mặt làm đôi mắt Cảnh Nguyên vốn lạnh càng lạnh hơn, vốn điềm nhiên càng điềm nhiên hơn. Duy chỉ có nét cười trên môi vẫn tươi như cũ, nhìn qua còn tưởng chàng gặp lại bạn cũ.

-Lần này không biết chủ nhân có gì dạy bảo mà phải phiền ba vị hộ pháp tìm cho được Cảnh Nguyên?

-Chủ nhân muốn hỏi cậu về mỹ nhân ngư – Người đàn ông lớn tuổi nhất, phong trần nhất đi đầu bước lại gần, bàn tay đặt lên chuôi kiếm khẽ động.

Chàng nhìn vào đôi mắt tối thẫm lạnh lùng của người trước mặt, cười lớn:

-Nhân ngư nào kia?

-Là nhân ngư cậu đã thả.

-Tôi có bắt ai bao giờ đâu mà có chuyện thả người?

Hàng râu người đàn ông nhếch lên tựa một nụ cười. Cảm tưởng như ông đã quen với kiểu miệng lưỡi của Cảnh Nguyên nên nhanh chóng chuyển hướng:

-Ta không có nhiều thời gian đôi co với cậu. Chủ nhân có lời bảo cậu Cảnh Nguyên nên biết bản thân mình ở đâu mà an phận thủ thường, đừng trèo quá cao, đừng quá tọc mạch chuyện quốc gia đại sự. Mạng sống của cậu nằm trong tay chủ nhân, lúc nào ngài muốn cũng có thể đoạt lấy nên trong lúc ngài còn nhân từ, mong cậu đừng làm gì dại dột.

Bàn tay lành lạnh của chàng đẩy khẽ Mộc Miên ra sau lưng mình. Mái tóc đen dài khẽ bay bay khi gió đẫm nước mưa thổi qua. Giờ nàng mới thấy rõ nam nhân trước mặt cao lớn hơn nàng đến thế nào. Bóng Cảnh Nguyên trùm xuống người cô gái, in trên mặt cầu đá loang nước. Mưa nối tiếp nhau từng giọt từng giọt tạo thành muôn vạn những đường tròn đồng tâm trên mặt sông. Không ai thấy cảnh tượng này, Ngọc Dao chắc chắn thế bởi người ta vẫn điềm nhiên đi qua họ, không hề ngoái lại. Là kết giới, ba vị hộ pháp kia ngay từ lúc đến đã tạo ra một ranh giới rõ ràng ngăn thế giới có họ, Cảnh Nguyên và Ngọc Dao với thế giới bên ngoài để tiện bề hành động.

-Chỉ có vậy thôi sao? – Chàng hơi lên giọng một chút như có ý hỏi, trong giọng điệu rõ ràng rất thờ ơ, cợt nhả.

-Đương nhiên cũng cần dạy dỗ cậu đôi chút!

Vừa nói đấy, đồng loạt ba người kẻ rút kiếm bên hông ra, người cầm roi quất ngựa bước nhanh về phía nam nhân. Ngọc Dao đưa mắt nhìn đường kiếm, đoán chừng mấy người này tuy ngoài miệng nói muốn dạy dỗ nhưng nếu có lỡ tay lấy mạng Cảnh Nguyên thay vì đánh cho hắn một trận thừa sống thiếu chết thì cũng chẳng sao.

-Nàng rời khỏi đây đi. – Chỉ có khóe miệng Cảnh Nguyên hơi cử động trong khi cả cơ thể vẫn đứng yên một chỗ, không hề nhúc nhích. Giọng nói nhẹ nhàng nhưng từng chữ mang hàm ý ra lệnh rõ mồn một.

-Người cũng nên làm gì đi. Mấy kẻ kia không dễ đối phó đâu.

-Đã không đối phó được thì tốt nhất đừng làm gì cả.

Mấy lời ung dung đó làm Ngọc Dao vội ngẩng đầu. Nàng đã từng thấy những người chết đứng trên sa trường nhưng xưa nay chưa bao giờ thấy kẻ nào đứng im cho người ta giết. Không phải bản năng của con người là sống, bằng mọi giá phải sinh tồn hay sao? Ngày trước nàng từng nghĩ giả như đám quan quân Bắc Quốc kia trong cơn tức giận, vì Cảnh Nguyên dám khơi lại nỗi nhục của Thiên triều chúng trên đất Đại Việt mà xuống tay lấy mạng thì chàng chắc chắn không hề né tránh. Ý nghĩ đó chỉ vụt thoáng qua, những lần sau nghĩ lại, Ngọc Dao cũng tự thấy mình lúc đó chắc không được tỉnh táo. Xưa này có mấy ai không muốn sống kia chứ? Đến con cá trong giọ lúc sắp “được” hóa kiếp cũng không tránh khỏi vùng vẫy, níu kéo nữa là con người. Thậm chí đến cả những kẻ chọn tự tử, nàng quả quyết rằng những kẻ đó cũng từng tuyệt vọng mong mình còn có dù chỉ một lý do để sống.

Cảnh Nguyên rất quen thuộc với những người này, không thể bảo hắn không biết ý định thực của bọn họ. Thế nhưng hắn chọn đứng yên đó như có ý bảo “muốn làm gì thì làm mau đi”. Ánh kim loại sắc lạnh nhá lên giữa bầu trời xám xịt.

-Chết tiệt! – Ngọc Dao lầm bầm trong miệng, rũ tay áo rút ra một chiếc ô trắng, nhanh tay kéo giật mạnh nam nhân trước mặt về phía sau, gằn giọng – Lùi lại!

Cả người Cảnh Nguyên bị chấn động mạnh. Trước mắt chỉ kịp thoáng thấy bóng áo màu huyết dụ ẩn hiện sau mái tóc đen dài của Mộc Miên nhẹ nhàng chắn trước mặt mình. Nàng giơ chiếc ô trắng gập gọn lên đỡ lưỡi kiếm giáng xuống của người đàn ông, môi mím chặt, ánh mắt không hề tỏ một chút thái độ. Đơn giản, Ngọc Dao hiểu rõ nếu không phải vì người đàn ông dày dạn kinh nghiệm này trong một thoáng bị bất ngờ vì sự xuất hiện của nàng, chắc chắn mọi chuyện phải phức tạp hơn thế. Đưa mắt nhìn gương mặt trông như tạc ra từ đá ấy, nàng nhẹ xoay người, thu ô lại, nhảy phóc lên thành cầu.

-Người biết Cảnh Nguyên? – Vị hộ pháp cầm kiếm còn lại hỏi.

-Ta không quen hắn.

-Vậy thì đừng can thiệp!

Cái liếc mắt sắc như dao của kẻ cầm đầu ngầm ra lệnh cho hai tên tùy tùng liệu xử lý con ranh mới xuất hiện, còn mình điềm nhiên tiến lại phía Cảnh Nguyên.

Chiếc ô đỏ rơi khẽ xuống mặt cầu.

-Xin lỗi, hôm nay thì không được rồi! – Chàng nói nhẹ tênh, loáng một cái đã lách mình né mũi kiếm – Nếu tôi làm sao thì sợ người kia gặp chuyện mất.

-Ả nói không quen ngươi! – Người đàn ông ngoái lại, đôi mắt sáng lên ranh ma, liếc một cái làm nước mưa kết lại thành sợi dây siết quanh cổ Cảnh Nguyên, bó chặt hai cánh tay chàng.

-Nhưng tôi quen nàng ấy!

Nam nhân ngoái lại, đuôi mắt hơi cong xuống theo nụ cười trên môi. Nước mới tụ lại đột nhiên vỡ tan như thủy tinh, lúc rơi chạm mặt đá lại hóa thành nước mưa.

-Ta nghĩ không cần phải đánh nhau nữa đâu!

Giọng nói lanh lảnh của Mộc Miên vang lên bên tai làm mấy nam nhân ngoái lại. Môi nàng cong lên, thì thầm vào tai kẻ đứng sát trước mặt, bàn tay kéo căng sợi roi da màu đen bằng da rắn quanh cổ hắn:

-Đến lúc gỡ bỏ kết giới rồi đấy nhỉ?

Cổ họng bị siết chặt chỉ phát ra được mấy âm thanh ú ớ. Gã không ngờ cô gái ấy trong một thoáng dám dùng tay không tóm sợi roi da, nhẹ nhàng lộn một vòng trong khoảng không rồi thô bạo siết chặt sợi dây quấn quanh cổ gã.

-Đây không phải chuyện của ngươi! – Người đàn ông từ đầu tới cuối chỉ chăm chú nhắm vào Cảnh Nguyên trầm giọng đe dọa – Chớ can thiệp vào chuyện của chủ nhân.

Đôi mắt nàng long lanh, đung đưa nhìn theo miếng ngọc màu tía – giống hệt thứ nàng từng nhìn thấy trên người Hoàng thái tử – treo bên đai lưng của người đó, cười cười:

-Chủ nhân của ngươi to bằng quan gia không? Dưới chân thiên tử còn có vương pháp, đâu thể cứ muốn đánh ai là đánh, giết ai là giết. Ta chán nhai lại câu này lắm rồi đấy! Nếu ngươi đưa được ra đây chiếu chỉ, ta đương nhiên không dư hơi can thiệp. Còn nếu không, ta không thể để bất kì kẻ nào làm tổn hại đến uy nghiêm của quan gia.

Bàn tay nàng lại siết sợi dây chặt thêm chút nữa cho đến khi không gian xung quanh như vỡ thành từng hạt nước nhỏ. Kết giới là tấm kính mờ bằng nước được gỡ xuống, người ta bắt đầu chỉ chỏ cảnh tượng lạ lùng trên cầu.

-Rút! – Gã đàn ông nói nhỏ, liếc mắt nhìn cả Cảnh Nguyên lẫn Ngọc Dao trước khi rời đi.

Không thèm nhìn theo ba vị hộ pháp, nam nhân lười nhác đưa tay phủi áo, cúi người nhặt chiếc ô lên. Vạt áo chàng quệt lên mặt cầu, cánh tay vươn ra hơi dừng lại khi Mộc Miên cất tiếng:

-Sao người cố tình không tránh những kẻ đó?

-Ta đã nói rồi, ta không tránh được. – Cảnh Nguyên nhặt chiếc ô lên, dánh điệu nhàn tản hệt như chẳng có chuyện gì xảy ra.

-Nói dối! Ngài biết rõ mình có thể bị giết chết. – Nàng sẵng giọng, nói rõ từng từ.

-Cũng chỉ là chết thôi mà.

Cảnh Nguyên bước lại phía Mộc Miên, đôi mắt lạnh êm như nhung khi chàng nói thế. Nhẹ nhàng. Không. Phải nói là nhẹ tênh nhưng từng từ, từng chữ thực sự là một đòn đau như tát thẳng vào mặt nàng.

-Nếu ngài chết, những người trong căn nhà đó phải làm sao?

-Ta đã bảo họ đừng quá dính dáng đến mình, dù sống cùng nhà cũng vẫn chỉ là người dưng nước lã. Ta có chết cũng chẳng sao cả, họ sẽ vẫn sống tốt, thế thôi.

Cảnh Nguyên đáp ngay khi nghe câu hỏi ấy, giữ nguyên vẻ ung dung tĩnh tại của mình.

-Người không biết trân trọng bản thân…

Ngọc Dao hơi ngửa cổ lên như cố hớp không khí để thở sau một lúc lâu phải đè nén cơn giận trong lồng ngực. Môi hơi nhếch lên cười nhạt thếch. Bàn tay siết lại nhưng đến nàng cũng ngạc nhiên khi lời thốt ra không hề tức giận, hoàn toàn không giống lúc nàng hỏi tội những kẻ hèn nhát trong quân doanh của mình. Ngọc Dao và Cảnh Nguyên đứng sát cạnh nhau nhưng ngược hướng. Không một lần đưa mắt nhìn, thứ duy nhất lúc này giữa họ là tiếng nói của Ngọc Dao:

-Trên đời này, ta ghét nhất những kẻ không quý trọng mạng sống của mình, làm ra những điều đáng hổ thẹn với cha mẹ sinh thành. Ta thực sự từng hoang đường nghĩ ngài phải hơn thế, phải… khác thế này kia. Đã làm phiền rồi, xin phép. Không hẹn ngày gặp lại.

-Ta cũng không tiễn!

Cảnh Nguyên im lặng trong một giây rồi điềm nhiên từ biệt, điềm nhiên rời đi. Bóng áo trắng trong một chốc đã biến mất giữa không gian mờ xám. Ngọc Dao nhắm mắt lại, hàm răng cắn chặt từ từ thả lỏng, nàng điều hòa lại nhịp thở của mình. Đầu cầu bên này của có tượng ông Phật ngồi xếp bằng, miệng tủm tỉm nên được người ta gọi là ông Phật cười. Mưa xối ướt, nước lăn thành giọt tròn từ khóe mắt xuống miệng pho tượng đá xanh. Nàng đứng nhìn cảnh tượng đó, chợt nhớ mấy câu thơ trong Tiếu Phật hành của thi sĩ Ngô Ngọc Du thời Tây Sơn rồi quay người bỏ đi.

.

.

.

“Trò đời phô hết trăm màu vẻ
Đức Phật từ bi cũng bật cười…”

.

.

.

 

Mưa không lớn nhưng lâu tạnh, giăng giăng trong không gian tạo ra một vẻ thê lương. Mấy sợi tóc ướt ép chặt vào má. Người ta hiếu kì nhìn theo Ngọc Dao nhưng nàng vờ như không thấy, coi đây cũng như những lần lang thang xuyên rừng ngày trước, xung quanh toàn cây cối chằng chịt, thú hoang và côn trùng. Trên mặt đường là những chiếc lá vàng rơi rụng xuống theo mỗi trận gió. Giữa khung cảnh ấy là một nét màu sặc sỡ của giấy đỏ, giấy xanh làm Ngọc Dao chú ý. Bên vệ đường, giữa đám lá là ông tiễn sĩ giấy – món đồ chơi người ta hay mua về cho trẻ con dịp Trung thu để mong sau này con em đỗ đạt thành tài. Xem ra đây là món đồ người ta đánh rơi, ướt nước mưa nên đành bỏ.

-Cô muốn mua tiến sĩ giấy hay muốn mua hình nhân? Chỗ chúng tôi nhiều lắm!

Bà chủ đon đả, tay nghiêng nghiêng chiếc nón chạy ra đứng dưới hàng hiên chào mời.

Ngọc Dao nhìn lên, cảm tưởng như mình bị đẩy vào một bức tranh đầy màu sắc giữa một nền xám nhạt nhòa. Cả dãy phố Hàng Mã là muôn nghìn sắc màu sặc sỡ, vui mắt. Món hàng truyền thống là tiền giấy, vàng mã… của người âm cứ đến độ mùng một tháng tám là được dẹp dần vào một góc, nhường chỗ cho những đèn kéo quân, đèn ông sư, đèn con thỏ, đầu sư tử và đủ món đồ chơi khác cho con trẻ. Những tờ giấy bóng kính xanh đỏ phản chiếu chút ánh sáng trở nên tươi tắn, lấp lánh. Đôi mắt Ngọc Dao dừng lại ở những hình nhân nam, nữ, hơi thở chợt trở nên gấp gáp.

-Cô định hóa gửi cho các cụ thứ gì cũng có, từ quần áo đến nhà cửa… Hay các cụ cần người giúp việc thì đây… hình nhân con sen, thằng nhỏ không thiếu!

Một thoáng lúng túng, Ngọc Dao cười gượng:

-Không, tôi không cần… Cảm ơn!

Nàng quay người bỏ đi ngay, không quan tâm người ta lầm bầm chửi nàng sau lưng, quay vào nhà đã vớ ngay một mẩu giấy cuốn lại, quẹt diêm “xòe” một cái để đốt vía. Ngọc Dao quay lại bờ sông Tô, vẫy gọi bừa một chiếc thuyền.

-Cô muốn đi đâu ạ? – Bác lái thuyền mặc chiếc áo tơi to sù sụ ngoái lại, lễ phép.

-Bác cứ chèo đi! – Nàng lơ đãng đặt tờ tiền lên chiếc bàn nhỏ bên trong, tựa người vào mạn thuyền.

Đường Lâm.

Hình nhân.

Gia đình được ngự ban họ “Lý” của Thái tổ hoàng đế.

Hai bàn tay Ngọc Dao nắm chặt vào nhau. Nàng nghiêng đầu, chau mày suy nghĩ, thầm rủa bản thân sao ngay từ đầu không nhận ra. Nếu không có công lao với điện Kính Thiên, không đời nào quan gia ban ơn lớn đến vậy. Dòng họ nhà nàng vì đời đời kiếp kiếp trấn thủ Tây Bắc, được ngự bút vua ban thêm một nét vào họ gốc để từ chữ “Giáp” thành chữ “Thân”, nhưng so với gia đình Cảnh Nguyên cũng chưa thể bì kịp. Ngọc Dao từng nghe cha kể về những danh gia vọng tộc khắp cõi trời Nam, như nói chuyện trấn giữ vùng biển đảo phải nói đến gia tộc họ Trần, họ Lê; nói chuyện kỹ nghệ chế tác những món đồ phép thuật nhất định số một là dòng họ Vũ; hay như nhà Đông các đại học sĩ Chu Ngọc không biết đã bao nhiêu đời gắn số mệnh mình với việc ngao du khắp giang sơn để ghi chép văn hóa, những chuyện dã sử, truyền thuyết… Nói như thế để thấy những công lao kiểu dòng họ luôn được để tâm ghi chép, lưu truyền hậu thế. Tuy vậy, bên cạnh những trang sử công khai ai cũng hay đương nhiên tồn tại những điều mà người thường tuyệt đối không hề hay biết, không được phép biết. Nếu như nàng không phải Thân Ngọc Dao, không mang họ Thân thì chắc chắn cũng như những người nhan nhản ngoài kia không hiểu nhà họ Lý ở Đường Lâm thì có vấn đề gì.

Nếu hy sinh bản thân mình vì giang sơn gấm vóc, vì cương vực lãnh thổ, cái nhận lại là một cái tên trên tấm bia đá được đời đời thờ phụng. Khi còn nhỏ, Ngọc Dao cho như vậy thật tuyệt vời, thật vĩ đại. Nhưng lớn lên, đối mặt với chiến trường, trở về dù khi chiến thắng hay thất trận, nàng mới ngộ ra không thể nói nhẹ tênh: “Cuộc chiến nào cũng cần có hy sinh”. Người ở lại vốn chẳng cần một cái tên trên phiến đá lạnh ngắt, chẳng cần cái gọi là lưu danh muôn thuở. Họ chỉ cần một người trở về, một người còn đang sống để ở cùng nhau cho hết thọ mệnh ngắn ngủi. Người ta vẫn bảo đao kiếm vô tình, hòn tên mũi đạn vốn không có mắt nên cái mong ước nhỏ bé ấy lắm khi không thành hiện thực. Một cái tên, hàng hàng bia đá… dù có là gì, trong thâm tâm Ngọc Dao vẫn cho đó là minh chứng cho sự tồn tại của một con người. Người ấy đã được sinh ra, đã đi qua cuộc đời và cuối cùng chết đi. Nhưng trên đời này cũng có người đổ máu vì giang sơn xã tắc mà không có nổi đến một dòng chữ nhỏ. Đó chính là những kẻ sinh ra làm bóng cho những yếu nhân*.

Với phù thủy, pháp sư, thuật hình nhân hay dùng hình nhân thế mạng không phải là thứ phép thuật gì xa lạ. Hình nhân có thể bằng giấy, bằng vải, đất sét hay bằng vàng… Có rất nhiều chất liệu, mỗi thứ có công dụng riêng, có phạm vi hoạt động riêng, thay người làm chủ phép thuật đến nơi này, nơi khác; thay chủ nhân hứng chịu bùa ngải, trù ếm… Nhưng với những độc kế được rắp tâm sử dụng tại chốn triều đình, trong hậu cung, trên chiến trường hay trong bang giao với ngoại quốc, một khi đã ra tay quyết lấy mạng kẻ khác, không một hình nhân vô tri nào có thể chịu được. Chủ nhân của chúng chắc chắn sẽ chết, vấn đề là lúc nào: ngay khi hình nhân bị phá hủy hay sau đó một thời gian ngắn. Đơn giản bởi sinh mạng của con người vô cùng quý giá, hình nhân có tinh xảo đến đâu cũng không thể sánh với sinh mạng thật. Một khi không ngang giá, đương nhiên phép thuật không thể được giữ vững. Vậy nên để cán cân thăng bằng, chỉ có thể một đổi một, đổi một mạng người để giữ một mạng người khác được cho là quan trọng hơn khi đặt giữa đại cục. Trên đời này quả thực có những gia tộc mang bản thân mình ra làm hình nhân sống, thế mạng những người sống tại Long Phụng thành như thế.

Cái gọi là nhân quả, cái trong mắt người khác gọi là ăn ở thất đức nên chết cả nhà hóa ra là đem máu mình để giữ gìn ngai vàng cho xã tắc. Với Ngọc Dao, lần đầu tiên nghe cha và Túc Bình nói về chuyện này, nàng rất khó chấp nhận trên đời tồn tại thứ vận mệnh bi thảm như vậy. Có những người sinh ra để ngồi trên yên ngựa, chỉ huy cả ngàn binh mã; có người sinh ra để làm vĩ nhân; có người sinh ra để làm giai nhân tuyệt sắc; cũng có người sinh ra để sống một cuộc đời bình thường rồi yên ả về với tổ tiên. Nhưng sinh ra để rồi được định sẽ chết cho kẻ khác thì…

Con đường bước lên ngai vàng tại điện Kính Thiên xưa nay thấm toàn máu tanh.

Cảnh Nguyên, hắn cũng như vậy phải không?

Cũng sẽ chết đi vì kẻ khác mà chẳng lưu lại thứ gì trên đời…?

 

 —————————————–

 

Hình bộ thượng thư*: tương đương với chánh án tòa án nhân dân tối cao

ngôi chùa* được đề cập đến ở đây là chùa Cầu Đông, hiện ở số 38B, phố Hàng Đường, Hà Nội.

Bắc Hà*: chỉ miền Bắc

đạo quán Bích Câu*: quán đạo giáo, hiện nay ở phố Cát Linh, tương truyền được xây trên nếp nhà cũ của Tú Uyên

Tú Uyên – Giáng Kiều*: sử dụng ý từ tích truyện Bích Câu kì ngộ trong Truyền kì tân phả của nữ sĩ Đoàn Thị Điểm. Motif Bích Câu kì ngộ cũng gần giống Từ Thức gặp tiên và những câu chuyện mang yếu tố đạo giáo khác.

đền Bạch Mã*: Một trong Thăng Long tứ trấn. Đền Bạch Mã là trấn phía Đông, thờ thần Long Đỗ, nay tọa lạc ở phố Hàng Buồm.

(*) 2 đoạn thơ được sử dụng tương truyền là của Nguyễn Trãi đối đáp với Nguyễn Thị Lộ

 yếu nhân*: người quan trọng, trọng yếu

 P/S: Về tên hai nhân vật Khoa Bảo và Thục Nguyên, isis thích hai cái tên này từ khi xem bộ phim Dòng sông phẳng lặng chuyển thể từ tiểu thuyết cùng tên của nhà văn Tô Nhuận Vỹ .^ o^.

5 thoughts on “[Dã đào lạc cung trung] .6.

    1. isis-chan Post author

      à, cái ảnh này là ở nhà cổ phố Mã Mây đấy chứ :”> Ảnh search trên mạng đó mà. Hôm tôi đi thì có phải có 4 điểm nhà cổ vào tham quan đc là nhà ở phố Mã Mây, đình Kim Ngân và 2 điểm nữa quên mất tên rồi ;__________; Thì tôi bỏ lỡ mất đình Kim Ngân ;____;

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s